Buổi sáng khi Vi xuống lầu nàng mới hay Nhược Trần đã bỏ đi từ sớm, bà Lý vừa dọn điểm tâm cho nàng, vừa nói:
- Câụ ba đến hãng rồi, cậu ấy có nhắn tôi là hôm nay có lẽ sẽ không về dùng cơm vì còn phải kiểm kho và kết toán số nợ gì đọ
- À, tôi biết rồị
Vi đáp, ngồi xuống ghế dùng điểm tâm một mình, không khi cô đơn như vây phụ Suốt đêm qua không ngủ, bây giờ lại ăn không vộ
Vi rã rời như trầm nổi buồn phiền.
- Bác Lý, sao hôm nay không thấy Thúy Liên đâu cả thể Bà Lý cúi đầu nhìn xuống:
- Dạ, tôi đã cho cô ấy nghỉ rồị Vũ Vi ngạc nhiên.
- Sao vậỷ
- Vị Thúy Liên mới đến làm chưa hơn ba năm Trước kia ông chủ nghĩ là tôi già nên cần cô ấy giúp. Sự thật ra cô thấy đó, tôi đầu co ' già phải không cổ
- Vâng, nhưng tôi không hiểu bác muốn nói gì cạ
- Dạ, đó chính là lý do tôi không dùng Liên nua, cả nhà này ai cũng biết chuyện ông chủ sạt nghiệp, ngoài Vườn mưa gió nầy ra ông không có gì nữa cạ Cậu Ba bây giờ mang nợ nhiều quạ Ở đây bớt đi một người đỡ một người, cợ chồng tôi và ông Triệu vì mang ơn ông chủ nhiều nên không muốn rời khỏi nơi đây, còn Thúy Liên, nếu giữ nó mỗi tháng phải trả lương....
Bây giờ Vũ Vi mới rõ, nàng thở dàị
- À, tôi biết rồi, bác muốn tiết kiệm cho tôi, chuyện nầy, nàng đã suy nghĩ thật nhiều, vì ông Nghị có thật tâm để cả Vườn mưa gió cho nàng nhưng với nghề y tá đói rách này làm sao nàng có thể duy trì được những tổn phí to lớn cho ngôi nhà đồ sộ chử
- Bác Lý!
- Dạ
- Bác có thể cho biết lương của vộ chồng bác mỗi thang bao nhiêu không?
Bà Lý khoát taỵ
- Cô không nên bận tâm chuyện đọ Lúc ông chủ còn sống, ông chủ đã quá tốt với tụi nầy, vì vậy chúng tôi đã tính toán rồi, với số tiền bấy lâu tiết kiệm được, chúng tôi sống lây lất cũng qua ngày, chỉ mong cô đừng đuổi tụi này ra khỏi đây thôi, chứ tụi tui không dám nhận lương của cô nữạ
- làm gì có chuyện tôi đuổi vợ chồng bác?
Vũ Vi ngỡ ngàng:
- Bác không nhờ gì về lời di chúc của ông chủ saỏ Bác và tất cả những người trong nhà nầy đều có quyền ở lại đây, và thực tế chúng ta đều là khách chứ chẳng có ai là chủ căn nhà nầy cả, bác phải hiểu như vậỵ
Rồi không đợi bà Lý lên tiếng, Vi lắc đầụ
- Có điều tôi chẳng hiểu tại sao ông Nghị lại chẳng giao nhà cho anh Trần mà lại giao cho tôỉ
Bà Lý cườị
- Thì cũng vậy thôi, tôi biêt ý định của ông chủ, ông sợ nếu giao Vườn mưa gió nầy cho cậu ba thì cậu ấy đem bán quách đi trả nợ hết, trao cho cô có vẻ bảo đảm hơn. Vũ Vi càng ngơ ngác định hỏị “Sao bác lại bảo trao tôi cũng nhu trao cho cậu Bả” Nhưng lại thôi, nàng thấy tất cả những việc xảy ra trong nhà nấy đếu có vẻ bí mật làm sao ấỵ
- Bác Lý, nhờ bác nhắn lại ông nhà bác với ông Triệu, là tôi vẫn tiếp tục trả lương cho mọi nguời như cũ, có điều số lương có lẽ không được dồi dào như trước đầu, vì vậy nếu mấy ông ấy vui lòng...
- Thưa cộ
Bà Lý vội vã cắt ngang!
- Chúng tôi chẳng cần lãnh lương đâu, chỉ cần cô có làm sao duy trì đuợc Vườn mưa gió nầy còn nguyên là được rồị Tiền điện nước và xài lặt vặt trong nhà nầy cao lắm... Chúng tôi nguyện ở không nơi đây để hầu hạ cô vạ cậu Bạ
Một cơn sóng nhỏ nhấp nhô trong tim. Vũ Vi đỏ mặt khi nghe lời ghép đôi trong câu nói thật thạ cậu Bạ tên đàn ông lạnh nhạt, trời vừa sáng đã bỏ đi chẳng buồn han hỏi nàng một câụ Nhưng không nên trách vậỵ Hắn còn cả số nợ trên hai mươi triệu phải gánh trên vaị
- Thôi thì đành vậỵ
vũ Vi thở dài:
- Chúng ta sẽ cố gắng để giữ Vườn mưa gió nầy vững bền trong cơn mưạ Bây giờ phiền bác một chút, bác làm ơn đi nói với ông Triệu chuẩn bị xe để đưa hộ tôi đến bệnh viện. Tôi cần phải đi làm mới được.
Bà Lý nhìn Vi với nụ cười cảm thông, đoạn chạy đi tìm ông Triệụ Vũ Vi chạy đi thay áọ Lúc nàng bước ra sân thì xe ông Triệu đã đợi sẳn bao giợ vi đưa mắt nhìn trờị Trời thât xanh, một vài gợn mây trắng bềnh bồng xa xạ Buổi sáng mùa hạ đẹp thật. Bức tượng vệ nữ bị những tia nắng tắm vàng, rực rỡ dưới những ánh nắng bén như đao xuyên từ lạ Khu vườn ngập đầy mùi hoa nhàị
Buổi sáng êm, thật đệp. có nhắm mắt nằm mơ Vi cũng không dám nghĩ đến chuyện mình sẽ làm chủ một ngôi nhà đẹp như vậỵ Nhưng đó là sụ thật. Một sự thật gồn như đầy huyền thoạị Vi nhước đầu cho tóc xỏa ra sau, nàng lên xe để ông Triệu đưa đến bệnh viện. Thật may, vừa đến nơi Vi đã nhận được chỗ làm tốt của một y tá khác vừa bỏ việc. Lương khoản ba mươi đồng một giờ, Vũ Vi nhận thêm giờ phụ trội, nên mãi hơn mười một giờ khuya mới về nhạ Tuy có mệt, nhưng khi nghĩ đến chuyện mình giúp đỡ được Nhược Trần trong việc cất bớt gánh nặng Vi thấy vui ngaỵ
Vừa vào nhà, Vi đã thấy Nhược Trần ngồi ở phòng khách với điếu thuốc trên tay, Vi lạnh lùng.
- Nếu không lầm thì hình như anh chẳng hề biết hút thuốc mả
Nhược Trần chẵm rãi nhả khóị
- Cô chưa biết gì về tôi cã. Sự thật không phải tôi không biết hút thuốc, có điều không thường hút thôị
Vũ Vi ngồi xuống ghế, cơn mệt mỏi rã rời khiến nàng không buồn để ý đến khuôn mặt cau có của Nhược Trần.
- Hôm nay cô có vẻ về trể?
- Vâng.
- Hẹn với anh chàng đến đâu chơi thế? Đi nhảy à?
Nhược Trần hỏi đột ngột, Vũ Vi ngỡ ngàng.
- Anh nói gì thể Hỏi ông Triệu xem có phải chính ông ấy đưa tôi về không? Suốt ngày mệt nhọc, tôí lại trực ca đêm làm gì tôi có giờ để nah?y với nhhót nữa chử
- Thế anh chàng cùng trực với cô ả
Cơn giận bốc lên mặt, Vũ Vi trừng mắt nhìn Trần.
- Anh nói thế là thế nàỏ Giả xử như có ông X nào đó cùng trực với tôi thì có liên hệ gì đến anh đâu, mà anh muốn nhảy xổm vào chuyện của tôi chử
- Dĩ nhiên là tôi không có quyền gì hết.
Nhược Trần đáp, mắt chàng cũng long lên:
- Có điều tôi lấy làm lạ là tại sao một người vừa nhận được một gia tài trị giá hàng mấy triệu bạc lại hấp tấp muốn đi làm sớm như vậỷ Tôi lằm! vì tôi quên là ở trong bệnh viện còn có ông bác sĩ ở phòng quang tuyến nữa chự
- Anh...
Vũ Vi giận nói không thành tiếng, nàng nhìn Nhược Trần như muốn nghiến nát chàng rạ Cã một tấm lòng chẳng ai hiểụ Làm việc từ tám giờ sáng đến mười một giờ đêm, hầu giữ vung cho địa vị của chàng, thế mạ Thế mạ Vi thấy máu nóng như trào lên mặt, thật oan ức, thật sỉ nhục, nước mắt lăn tròn trên mạ "vừa mới nhận được một gia tài trị giá hàng mấy triệu bạc"... Phải chăng chàng cũng nghỉ ta đã dùng muu đen tôi để được ông Nghị cho ngôi nhà nàỷ Với những lời nói đó, với thái độ có vẻ ngạo mạn đó nếu xuất phát từ những con người như Bồi Trung hay Bồi Hoa có lẽ Vi đã không giận đến như vậỵ
Nàng đứng bật lên.
- Anh... Anh nói gì thể... Nếu anh muốn gia tài bạc triệu nầy, anh cú giũ lấy đi, tôi không cần, còn chuyện ông bác sĩ kia với tôi thế nào mặc kệ tôi, xin anh đừng xía vộ
Nhược Trần cũng không kém:
- Tại sao tôi lại muốn cái gia tài này chử Nếu muốn tôi đã nhận nó từ lâu chớ cần gì đoi đến cổ Tưởng thằng nầy định dành gia tài với cô ả cô làm gì với tên bác sĩ đó tôi không cần biết. Hừ! phải mà bây giờ cô đâu phải là cô y tá nghèo rớt mồng tơi như xưa nữa, cô đã có bạc triệu thì muốn lấy ai chẳng được, riêng về nụ hôn ngoài hành lang cô cứ xem như không có, cô bản lãnh thật, một thằng lang bạt như tôi không ngờ lại cũng mắc Mưu cộ
- Anh... Anh.... Anh...
Vũ Vi run rẩy nói không thành tiếng, nươ'c mắt chảy dài trên má, nàng quay lai và nhanh về phía lầụ
- Được rồi, anh cứ yên chí mai tôi sẽ rời khỏi nơi đây và sẽ không bao giờ trở lại nữa
Nhưng Nhược Trần đã chạy cản truớc mặt:
- Trước khi nói rõ hết cho tôi biết sự thật, cô không có quyền đi đâu hết.
- Không có gì để nói hết.
Vũ Vi giận run, nàng lớn tiếng"
- Với những hạng bẩn như anh, tôi không có gì để nói cạ
- Tại sao cô bảo tôi bẩn?
Nhược Trần trừng mắt:
- Bộ cô cao quí lắm sao mà dám nói tôi thế chử
- Tôi không bao giờ nói mình cao quị
Vũ Vi to tiếng không kém"
- Trái lại tôi hạ cấp và peace, tôi chỉ là cái gai trong mắt người, còn anh mới là hạng thanh niên ưu tú, nới vậy anh thỏa mãn chưả
- Cô châm biếm tôi ả Tôi biết trong mắt cô tôi không đáng một đồng xu!
- Quá khứ của anh thế nào anh biết lấy tôi không cần hiểụ Tôi là đứa ngu mới dại dột, chứ đúng ra khi biết anh có một quá khư "huy hoàng" như vậy thì đâu đến đổi để anh lầm lẩn.
- Chứ không phải là cô chẳng ngờ tôi có một di sản nợ đến hai mươi triệu ả
"Bốp" Vũ Vi đưa cao tay tát mạnh vào má Nhược Trần, đây là lần thứ hai nàng đánh ngườị Trần né không kịp lãnh đủ, năm vết đỏ hiện trên mạ Nhược Trần tức giận giữ chặt lấy tay Vi, cái xiết mạnh khiến Vi dau muốn chảy nước mắt, nhưng nàng vẫn cố chịu đựng.
- Chưa có một người đàn bà nào dám tát tai tôị Đây là lần thứ hai cô đã giở trò đọ Cô muốn chết phải không?
- Anh muốn giết tôi ả Cứ giết đị
Vũ Vi lạnh lùng:
- Giết tôi chưa hẳn anh mang tiếng là anh hùng. Giết đi! trong thành tích cũ của anh dù có thêm được một chuyện giết người thì cũng không làm ai ngạc nhiên đâu, có điều tại sao hôm nay anh có can đảm giết tôi mà lại không có can đảm giết con bé Cát Hà của anh chứ!
"Bốp" Lần nầy Nhược Trần đưa tay lên với sức mạnh của một người đàn ông trong bực giận Vũ Vi thấy mắt đổ saọ Một đêm mệt nhọc một ngày công việc, trở về nhà là cơ thể đã rã rờị Vi không ngờ đến mình còn phải trải thêm cơn bão tố trong Vườn mưa giọ
- Anh.. Ông... Tàn nhẫn....
Chỉ nói được mấy tiếng là cơ thể Vi nhủn ra, nàng ngã người xỉu tại chộ Nhược Trần như tỉnh cơn mê, đỡ vô,ị
Bà Lý ở trong nghe tiếng hét chạy vội ra, vừa kịp lúc thấy Vũ Vi bị Nhược Trần đánh ngạ
- Trời ơi, cậu Ba, cậu điên rồi saỏ
Nhược Trần ôm Vũ Vi trong tay, nhìn khuôn mặt tái nhạt của ngươØi yêu mà lòng đau như cắt. Chàng hối hận đặt Vi nằm lên ghệ
- Vi ơi, Vi!
Vũ Vi vẫn nằm yên trên ghế, những sợi tóc rối che lấy mặt, Trần vuốt nhẹ cho nó nằm sang một bên, nhìn khuôn mặt tiều tụy của người thương đầy mặc cảm.
- Bà Lý ơi, cho tôi một cốc rượu mạnh đi, nhanh lên!
Bà Lý vội vã đi lấy rươÏu mang đến.
- Cậu làm sao lại gây chuyện với cô ấy: Người ta hết lòng lo lắng cho ngôi nhà nầy thế mà cậu nở lạị
Nhược Trần lắc đầu buột miệng nóị
- Tại tôi chịu không được chuyện cô ấy hẹn hò với thằng bác sĩ phòng quang tuyến.
- Hẹn hò nào đâủ
Bà Lý lộ vẻ ngạc nhiên:
- Cậu lầm rồi cậu Ba ơị Cô ấy sợ duy trì không nổi những tổn phí cho khu vườn này nên đi làm thêm đấỵ Chính miệng cô ấy còm bảo tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp cậu trả nợ Thế mà cậu không hiểu gì hết, cậu dễ lầm người quá, ngày xưa cậu mang yêu tinh về nhà coi như thần thánh, bây giờ gặp thần thánh cậu lại tưởng là yêu ma, khổ thật.
Những câu nói của bà Lý như những nhát kiếm đâm sâu vào tim Trần. Chàng run rẩy nâng cốc rươÏu đổ vào miệng Vũ Vị
- Vũ Vi, Vi, tỉnh dậy đi em! Tỉnh lại đi, anh van em mà!
Rượu vừa qua miệng Vi đã trào ra, bà Lý vội mang khăn đến. Nhược Trần tiếp tục đổ rượụ Hơi nồng của rượu làm Vi tỉnh lại, nàng bắt gặp là của Nhược Trần, vẻ hớt hải và lo âu của chàng chưa làm nàng nhớ lại chuyện đã xảy rạ
- Ủả Tại sao tôi lại nằm đâỷ
- Vũ Vi tha lỗi cho anh nha em?
Nhược Trần van xin, Vũ Vi dần dần nhớ lại tất cả câu chuyện. Cái tát của chàng, những lời khinh miệt nhục nhã, tim nàng thắt lạị
- Tôi mệt mỏi quá rồị
Vi nói, Trần chụp ngay cơ hộị
- Để anh dìu em lên lầu nhẻ
- Thôi, cảm ơn.
Vi đáp nhanh, nàng cố bám vào thành ghế đứng dậy, cơn mệt mỏi khiến nàng loạng choạng đứng không vững.
Nhược Trần van xin.
- Thôi mà Vị
Nhưng Vi đã ngoảnh mặt đi nơi khác, thấy bà Lý như vớ được chiếc phao, Vi nói:
- Bác Lý bác làm ơn dìu cháu về phòng. Cháu mệt quá phải ngủ một giấc mới được
Nhược Trần lúng túng nhưng không buông tay Vi ngaỵ
- Vũ Vi, anh xin lỗi mà, em biết không, suốt ngày hôm nay anh mệt gần chết, trời vừa tôi đã về ngay chỉ mong được trong thấy em thôi nhưng về tới nhà không thấy em đâu cạ Anh nóng muốn phát điên lên được, anh bực tên bác sĩ phòng quang tuyến....
Vũ Vi thở rạ
- Thôi tôi mệt quá rồi, tôi không muốn nghe ai giải thích gì hết.
Nhược Trần nhìn khuôn mặt lạnh của Vũ Vi, chàng biết nàng chưa tha thứ cho chàng, những hạt mồ hôi khổ sở tuôn trên mặt.
- Vũ Vi em có nhớ trước ngày cha mất một hôm không? Chúng ta đã cùng nhau thề sẽ sống cạnh nhau suốt đời, em có nhớ không?
Vũ Vi vẫn lạnh lùng.
- Đó là thủ doạn để tôi câu anh đấỵ
- Thôi mà, xiên xỏ làm gì Vỉ Chúng ta hôm nay đều mệt mỏi, khó chịu, chúng ta không kềm hãm được sự nóng tinh của mình nên nói những điều không nên nóị Vi, em không thể bỏ qua cho anh được saỏ
- Tôi mệt quá rồị
Vi yếu ớt đáp:
- Xin anh làm ơn cho tôi ngủ một chút.
Bà Lý nãy giờ yên lặng cũng bước đến can Trần.
- Thôi cậu Trần, cậu đừng nên nói gì cả, để cô Vi nghỉ ngơi, ngày mai gặp nhau sau cũng không muộn mả
Nhược Trần yên lặng buông tay, chàng cũng biết đây không phải là lúc giải thích. Nhìn bà Lý dìu Vi lên gác, Trần mệt mỏi buông nình xuống ghế, hai tay ôm đầụ
- Ta đã làm gỉ Sao ngu thế! Khi Trần ngẩng lên thì bóng Vi và bà Lý đã mất trên cầu thang. Phải rồi, ngày mai, ngày mai ta sẽ cố gắng bù đắp nỗi đau khổ của nàng, ta sẽ không cao ngạo, tự phụ nữạ Trên phương diện tình yêu, cao ngạo và tự phụ la hai lầm lẫn lớn vủa con ngườị Ta sẽ bắt đầu lại từ đầu
__________________
|