Nhược Trần ngồi yên lắng nghẹ
- Tôi không nghe lầm chử
- Vâng,
Vũ Vi không giấu được tình cảm riêng tự
- Tôi cho anh biết lúc cha tôi mất, tôi chỉ có 15 tuổi thôi, cha tôi để lại cho tôi hai đứa em trai như anh biết. Tôi cũng suýt bị hoàn cảnh xã hội xô ngã, nhưng tôi vẫn đứng được. Anh Trần! Anh là đàn ông lại có sẵn cơ sở chờ đợi, không lẽ anh lại bỏ rơi dễ dàng như vậy được saỏ
- Nhưng mạ
Nhược Trần cúi đầu xuống, anh chàng có vẻ xúc động mạnh.
- Nhưng cô cứng hơn tôi nhiềụ
Bàn tay anh chàng rụt rè đưa lên vuốt nhẹ những sợi tóc trên vai Vi, rồi chợt nhiên đổi giọng.
- Cô Vi, cô đi ngay đi, cô lánh khỏi tôi mau bằng không tôi sẽ làm cô giận nữa bây giờ đi đi! Thôi chào cô, mai gặp lạị
Nhược Trần hấp tấp, đứng dậy, bước nhanh vào đường mòn như bị ma đuổi, chỉ một thoáng là biến mất sau lùm câỵ Vũ Vi yên lặng nhìn theo, một chút xót xa và thất vọng. Lòng nàng muốn gào tọ Đừng bỏ em một mình anh ơi! Bỏ qua chuyện củ đi, em sẳn sàng mở cửa đón anh đây mạ Có lẽ chàng không yêu ta, chàng cũng không muốn đùa nghịch với cuộc tình của ta, lương tâm chàng chẳng cho phép. Có lẽ thế! Vi thất vọng ngồi bệt xuống đất, tay chống cằm ngẩn ngợ Sau khi ông Nghị chết ta sẽ dọn ra khỏi khu Vườn mưa gió này, ta sẽ trốn thoát khởi những kỷ niệm đã qua, nhưng biết ta có trốn được hình ảnh chàng không?
Đêm càng khuya, sương càng lạnh, trăng đã treo trên cành, gió hè thoảng nhẹ khiến đêm như đọng lạị Vi đứng lên thở dài đứng lên, vuốt lại mái tóc dài, bỏ vào nhạ Đèn nơi phòng khách vẫn còn thắp sáng, chàng thắp đèn cho ta đấy chăng? Vũ Vi bước lên lầu, nàng khẽ liếc nhanh về phía phòng Trần. Căn phòng tối om, có lẽ chàng đã ngụ Xin chúc cho anh có được một giấc mơ đẹp. Vào phòng ngồi xuống bàn viết. Bình hoa bằng sứ trắng thật đẹp nằm ngay tầm mắt. Chiếc bình hoa của thư phòng ai mang sang đâỷ Một cánh hồng nhung nằm trên miệng lọ Dưới ánh đèn mờ nhạt trong cao ngạo nhưng cô đơn làm saọ Vi nâng bình hoa lên chợt phát giác một mảnh giấy nhọ Nét chữ của chàng.
Sóng hồ gợn gió lăn tăn
Mưa xuân đơm nhẹ nụ măng đầu mùạ
Bướm bay từng cánh vui đùa
Ta mơ giấc mộng một mùa xuân xanh.
Bên dưới có thêm một hàng chữ: "Nhưng mộng để mà chi khi chỉ là mộng?" Vi thở dài đọc lại mấy lượt. Và tối hôm ấy khi ngụ Vi nằm mơ thấy Trần đã tỏ tình với nàng. Sáng hôm sau, Nhược Trần lại ra đi thật sớm, bỏ Vi ở nhà một ngày chờ đợi, đến tối chàng mới trở về, nhưng bỏ vào phòng ông Nghị ngaỵ
Hình như Trần đà khám phá thấy lỗ hỏng to trong ngân khoản của hãng. Vi nghe lóm tiếng được tiếng không. Đối với việc thương mãi nàng ít khi để ý đến, với lại nàng cũng chẳng thích thú gì với những công việc đọ Có điều hôm nay Vi thấy tức lạ Trần làm như chẳng chú ý đến nàng, chàng như quên hết tất cả, kể cả chuyện cành hoa hồng và mảnh giấy hôm quạ Tự ái bị xúc phạm Vi cũng câm như hến mãi đến khuyạ Khi ông Nghị đã ngủ say, Vi bước vào phòng sách, nàng giả vờ ở lại đó thật lâu vì Vi biết tối nào Trần sẽ vào đọ Nhưng chờ mãi mà chẳng thấy Trần vàọ Vi thở dài, tìm một quyển sách khuây khỏa, nàng chọn quyển "hai hạt ngọc" và trở về phòng.
Lúc đi ngang phòng Trần, Vi khẻ liếc mắt vàọ Phòng tối om. Thế là chàng đã ngủ say, Vi buồn bực. Khi mở cửa phòng. Mô/t cánh hồng trên bình hoa mới lại đập vào mắt Vi, một mảnh giấy khắc.
Vẫn biết yêu là khộ
Nhưng biết sao ngăn được tình yêụ
Đêm đèm vọng cửa trong ngườị
Hởi ai có biết có cười ta chăng?
Vi đặt mảnh giấy lên giường, ở vị trí nàng thường nắm. Ngoài kia bầu trời cao, những cánh sao lấp lánh, tim Vi đập mạnh và hỗn độn. Nàng không làm sao ngủ được. Đánh bạo Vi nhấc điện thoại lên (Ở Vườn mưa gió mỗi phòng đều có điện thoại thông nhau cả). Đầu giây bên kia có tiếng của Nhược Trần.
- A lô! Ai đấỷ Vi nói như thở nhẹ
- Tôi vừa đọc mảnh giấy trên bàn của anh.
- Thế ả Tiếng nói của Trần có vẻ bối rối!
- Đừng mắng tôi là giở trò điên nhé, cũng đừng nói gì cả, nhất là chuyện liên hệ giữa cô với tên bác sĩ kia, tôi van Vị
- Không tôi không bao giờ mhắc đên chuyện đó nữa đâu, mà tôi chỉ muốn mời anh....
Vi ngưng thở giọng run nhẹ
- Muốn mời anh ra hành lang một chút, tôi có chuyện muốn nóị
Bên kia đầu giây yên lặng.
Vi hỏị - Saỏ Không muốn ả
- Không phảị Nhược Trần đáp nhanh:
- Tôi chỉ muốn biết cô sẽ nói chuyện gỉ Tôi có làm gì khiến cô buồn không mà phải gặp mặt. Dù sao tôi cũng sẽ ra, nhưng mong cô chớ đập cánh hoa hồng kia vào mặt tôi nhẹ
Vi chưa kịp đáp thì bên kia đã gác ống. Nàng sữa lại mái tóc và aó xong lấy can đảm bước rạ Cửa vừa mở đã trong thấy Nhược Trần đứng đó với khuôn mặt của kẻ phạm tộị Vi buóc đến gần chàng, tim đập nhanh. Một khoảng thời gian như ngưng lạị Bàn tay Trần đột ngột đưa lên nắm chặt tay Vi kéo mạnh. Vi bị rơi ngay vào lòng chàng. Hai bờ môi của gã con trai gắn chặt lên môị Tim Vi đập nhanh, nàng cảm thấy toàn thân như bị tan biến. Nụ hôn đã tàn, Vi từ từ mở mắt nhìn lên mắt chàng đang dán chặt vào mặt nàng.
- Vũ Vị
Trần lên tiéng khẻ gọị Vi yên lặng.
- Đừng nhìn anh như thế Vi, êm nhìn như vậy anh sẽ không trốn được.
- Anh muốn trốn ả
- Không thì anh sợ gỉ
- Sợ!
Giọng chàng như tiếng thầm:
- Em tuyệt quá, còn anh, anh chỉ là một tên hư đốn? Hư đốn như độ nào chử Anh không tinh khiết như em, anh đã từng sống với gái giang hồ, đã từng trụy lạc, uống rượu, cờ bạc, hầu như đủ cả tứ đổ tường.
- Còn gì nữa không?
- Hết rồị
- Thế thị Giọng Vi như tiếng thở:
- Anh có thể hôn em một lần nữa đuoc không?
Nhược Trần xiết chặt Vi trong vòng tay, nụ hôn thứ hai lại nợ
- Từ đây, em sẽ là vị thần hộ mạng của anh. Anh xin hứa và sẽ không bao giờ đi phiêu bạt nữa
__________________
|