Ðề tài: Biết Tỏ Cùng Ai
View Single Post
  #7  
Old 05-01-2004, 05:42 AM
VietDoll's Avatar
VietDoll VietDoll is offline
Búp Bê Nhí Nhảnh
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 2,416
Default

Vi chợt bối rối, một thứ tình cảm mâu thuẩn vây kín nàng. Công việc với số lương bổng như thế hấp dẫn thật, nàng không có quyền từ chối, nhưng chẳng hiểu sao sự phản kháng trong tim. Sự giằng co giữa tiền bạc và tự áị
- Cô không cần trả lời ngay, tối cũng được, có điều cô đừng ngạị, nếu có ghét tôi đến đâu chăng nữa, cô cũng nên nghĩ rồi tôi cũng chẳng sống thêm được bao lâu nữa đâụ
Ông Nghị nói, giọng thấp và vướng đôi chút buồn bã của ông khiến Vi thấy khó xự
- Đề nghị của ông đột ngột quá, để tôi nghĩ kỹ lại xem.
Ông Nghị thở dàị
- Hình như tôi chưa hề cho cô biết một tí gì về gia đình tôi cả
- Vâng.
- Cô đừng ngại đám con cháu của tôi, chúng đều ở riêng cả, từ ngày vợ tôi mất đến nay, trong nhà chỉ có tôi và 4 người làm thôị
Vũ Vi sắp buột miệng kêu lên khi thấy số người làm khá đông chỉ để phục vụ cho một ngườị
- Một tài xế là ông Triệu, hai vợ chồng ông Lý người đã theo tôi mười mấy năm và một cô tớ phụ trách quét dọn. Cô yên chí đi họ sẽ rất tốt với cộ
- Tốt với tôỉ Tôi không dám mong như vậỵ
Vũ Vi nghĩ đến bọn tôi tớ cho nhà giàu, nhiều lúc họ còn khó tánh hơn chủ nhân.
- Họ hiền lắm!
Ông Nghị tiếp, Vũ Vi lấy hộp kim ra, đã đến giờ chích.
- Chịu đựng ông nổi thì chắc họ cũng không đến nổi nàọ Thôi chuyện đó để một tí nữa tính sau, bây giờ tim thuốc nhẻ
Và suốt ngày hôm đó, ông Nghị im lặng. Vũ Vi suy tính, nữa muốn chấp nhận nửa muốn không. Mãi đến tối, trước khi về nàng mới quyết định.
- Thưa ông, tôi rất cảm động trước hảo ý của ông, có điều tôi thấy chẳng thể chấp nhận được.
Ông Nghị có vẻ ngạc nhiên.
- Sao thể
- Không tại sao cả, tôi thấy chẳng thích.
- Phải có lý do mới được chử Ông Nghị lớn tiếng
- Tại sao lại từ chối, lương bổng như vậy chẳng hài lòng phải không? Tôi tăng lên thêm gấp bội đấỵ
Vũ Vi lắc đầụ
- Thưa ông, lý do từ chối của tôi không phải là tiền bạc.
Ông Nghị đỏ mặt.
- Thế thì tại saỏ Vũ Vi tránh nẹ
- Tôi sẽ giới thiệu cho ông cô y tá khác, với điều kiện lương bổng của ông, chắc chẳng ai từ chối đâụ
Ông Nghị trợn mắt:
- Tôi không cần cô nào khác hết, cô định đưa ba cái lũ vô dụng đến chọc giận tôi ả Cho cô biết...
Câu nói của ông Nghị chưa dứt, thì cửa mở Định Bồi Trung và vợ đẩy cửa bước vàọ Người đàn bà gầy có nét mặt lanh lợi, vừa bước đến cửa đã cuống quýt lên.
- Ồ cha, chuyện gì thệ Cha lại giận nữa ạ Bác sĩ đã bảo: không ai được phép khiến cha giận cơ mạ
Ông Nghị chưa lên tiếng, người đàn bà đã quay sang Vị
- Cô Vi sao cô lại để cha tôi giận nữa chử
Vũ Vi lạnh lùng nhìn người đàn bà lắm mồm.
- Thưa bà bồn phận của chúng tôi là chỉ để chăm sóc sức khỏe cho bệnh nhân chứ không phải chịu trách nhiệm cả đến tình cảm của người bệnh nữa bà ạ
Vợ Bồi Trung mở to mắt ngạc nhiên.
- Trời ơi! Y tá gì mà nói năng kỳ lạ vậỷ Hèn gì cho không giận sao được
Lườm Vũ Vi thêm một cái, người đàn bà tiếp.
- May là cha đã xuất viện bằng không thị
- Tứ Văn!
Ông Nghị cắt ngang giọng chanh chua của người đàn bà
- Nói bấy nhiêu đấy đầy đủ chưả
Người đàn bà thay đổi giọng nói nhanh như một diễn viên sân khấụ
- Da xin lổi cha, lúc quá nóng nên con hơi lớn tiếng, cha đừng giận... mai chúng con sẽ đến rước chạ Riêng vền vấn đề chăm sóc cha khỏi lo con và Mỹ Kỳ đã tính xong chúng con sẽ thay phiên nhau để hầu chạ
Khẻ liếc về phía ông Nghị như để dò xét. Người đàn bà hạ thấp giọng.
- Hay lạ cha cho chúng con cùng dọn về ở chung đị
- Hử
Ông Nghị cười nhạt
- Tụi bay sợ tao chết chậm quá phải không?
Định Bồi Trung nhíu màỵ
- Cha nói gì lạ thể chúng con chỉ muốn chăm sóc cha, chứ nàọ
Ông Nghị cắt ngang.
- Chăm sóc tao à ? Bồi Trung tao không ngờ tao có một đứa con có hiếu như vậỵ Trong lúc tao ngã bệnh mầy đã lấy hết hai trăm mấy chục ngàn để ăn chơị Tao biết mầy với thằng Bồi Hoa đã tính toán chúng bay chỉ mong tao chết để chia gia tài thôị
Mặt Bồi Trung tái xanh, nhưng gắn vẫn cố làm ra vẻ ngạc nhiên.
- Thua cha con có lấy một ít, nhung đó là con mượn tạm để trả tiền cho thợ Một tháng nữa con sẽ hoàn trả cha, chứ không có giựt luôn?
Ông Nghị khoát taỵ
- Thôi được bỏ chuyện đó qua một bên đi, thế hôm nay chúng bây đên đây làm gỉ
Vợ Bồi Trung dành nói trước.
- Tụi con mới đến viêng bác sĩ Hoàng ông ấy khuyên nếu cha xuất viện thì chũng cần phải co người để chăm sóc. Vì vậy chúng con mới đên đây hỏi ý kiến cha, xem giữa con với Mỹ Kỳ cha muốn ai về hầủ
Ông Nghị đưa mắt nhìn con dâụ
- Thôi cám ơn. Tôi không cần ai hết, có cô y tá riêng cho tôi là đủ rồị
Rồi đưa mắt sang Vũ Vi ông Nghị dọ hỏị
- Thế nào cô Vỉ
Vũ Vi bối rối, nàng bườc tới chưa kịp lên tiếng thì Tứ Văn lại nhảy vàọ
- Trời ơi cha còn chịu nổi cái giọng làm cao của những cô y tá nữa saỏ Nhất là cô.
Vũ Vi nghe đến giọng chua ngoa của người đàn bà, nàng thấy khó chịu và thay đổi ngay ý kiến.
- Ông Nghị tôi nhận lời mời của ông, ngày mai tôi sẽ tiếp tục chăm sóc ông cho đến bao giờ ông thấy không cần nữa thì thôị
Sự chấp nhận của Vi khiến mắt ông Nghị sáng lên. Nụ cười thắng trận nở trên môi người đàn ông đứng tuổị Ông quay sang con dâụ
- Đấy cô thấy không? Chuyện của tôi đã giải quyết rồi, cô cứ ở nhà chăm sóc nhà cửa nhất là ông chồng của cô, đừng để nó suốt ngày la cà ở vũ trường, quán rượu va đám con sao cho nó đừng biến thành du đãng là tốt lắm rồị
Mặt Tứ Văn tái rõ, đôi môi run lên không thành tiếng.
- Cám ơn, con biết dạy chồng con ít ra cũng không để anh ấy giống như...
- Tứ Văn,
Bồi Trung chặn kịp thời câu nói của vợ, hắn kéo tay Tứ Văn lôi đi
- Thôi chúng ta vệ
Và quay sang ông Nghị, hắn nuôi hy vọng :Dt
- Mai con đến rước cha nhẻ
Nhưng ông Nghị cương quyết.
- Không cần, mai có ông Triệu đến rước và cô Vi ở đây sẽ chăm sóc cho taọ Mầy với Bồi Hoa khỏi phải đến.
Bồi Trung ngập ngừng một chút nóị
- Được rồi tùy ý chạ
Tứ Văn và Bồi Trung đã bước ra khỏi phòng nhưng giọng chua của người đàn bà vẫn còn vọng vàọ
- Cha anh càng lúc càng khó chịu, em chắc là mười phần hết tám là ổng thế nào cũng lẹo tẹo gì với cô tạ
Vũ Vi cắn nhẹ môi, nàng bước ra khép cửa lại rồi quay sang ông Nghị, bây giờ ông có vẻ thật bình yên giọng nói nhỏ và đầy tình cảm.
- Cám ơn cô Vi, cám ơn sự thay đổi ý định của cộ Tại sao cô lại thay đổi như vậỵ
- Vì tôi thấy ông cô độc, bên cạnh ông không có lấy một người thành thật thương ông, vì dù có gia tài đồ sộ tôi vẫn thấy ông là kẻ khốn cùng nhất trên phương diện tình cảm. Ông đã già một cách phiền muộn...
Vũ Vi muốn hét lên như thế nhưng không hiểu sao nàng lại chỉ mỉm cườị
- Ban nảy ông bảo sẽ trả lương gấp 3 cho tôi phải không?
Ông Nghị yên lặng nhìn Vũ Vị Cái nhìn của ông cho nàng biết ông đã hiểu tất cả ý nghĩ thầm kín của nàng. Ông không nói gì chỉ cười nhe
- Vũ Vi cô thông minh và dễ thương lắm.
Vũ Vỉ Đây là lần đầu tiên Vi nghe ông lão gọi thẳng tên mình, tiếng gọi thật tự nhiên, thật ấm, nàng chợt xúc động, ông Nghị nhắm mắt lại, ông có vẻ mệt mỏị Và trước mắt Vi bây giờ chỉ có bóng dáng của một người già cô độc buồn phiền. Mắt Vi chợt ướt, nàng bước đến đắp chăn cho ông lão và nghe lỏm bỏm những tiếng gọi của người già trong cơn mệ - Nhược Trần! Nhược Trần! Đây là lúc con nên trở về với chạ Vũ Vi ngỡ ngàng. Tiếng gọi của ông Nghị như một lời gọi mời thống thiết và đau khộ Nhược Trần... Nhưng hắn là aỉ
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn