Ngày trôi nhanh, hôm nay là ngày thứ mười Vũ Vi nhận vai trò y tá trực cho ông Nghi Trong mười ngày qua gần như ngày nào Vi cũng xung đột hay phải chiến tranh lạnh với ông Nghị cạ Có điều ngoài vóc dáng dễ nổi nóng và giận dữ của ông ra, Vũ Vi có cảm tưởng như càng lúc càng thấy nhiều điều mới trong ông Nghị Ông dễ xúc động và gần như biền biệt cô đơn với nỗi niềm sầu kín. Vi cảm thông hơn với những lời chửi rủa hay khó tính bất chợt của người bệnh già đau khổ nàỵ
Hôm nay, Vũ Vi đến bệnh viện với trạng thái bâng khuâng lạ. mai nầy ông Nghị đã xuất viện, nàng sẽ đón nhận một bệnh nhân mớị Ông Nghị tuy khó tính, nóng nảy, nhưng ông là người hiểu biết và có chiều sâu ở gần ông Vi tuy có mệt nhọc và bận rộn, nhưng được cái không buồn hay lạc lỏng.
Với bệnh nhân mới, nàng sẽ gặp trường hợp nàỏ Vi không đoán được, có lẽ Vi sẽ gặp được một bà lão lắm mồm, một bệnh nhân ung thư nằm đơ như cán cuốc hay một kẻ máu me lắm lem vì mới bị đụng xẹ
Tất cả những cái trên đối với nàng đều phiền muộn và không thoải mái bằng chăm sóc cho ông Nghi Sáng nay lúc đến bệnh viện, trên góc phố Vi lại gặp gả "cát bụi". Chiếc Scooster đã chặn ngang đầu nàng với đôi mắt lo lắng muôn thượ Không đợi gả lên tiếng,
Vũ Vi đã cười nói:
- Ông ấy đã đi lại chẳng cần gậy được rồi, ngày mai sẽ xuất viện.
"Cát bụi" đứng yên, mắt vẫn sâu, Vũ Vi phải nói thêm.
- Về nhà ông ấy phải thuốc men đầy đủ, sự sống thì tùy ở mệnh trờị "Cát bụi" có vẻ suy nghĩ gật đầu, thật lâu hắn mới nóị
- Cám ơn cô, từ naỵ
Đôi mắt hắn nhìn thẳng vào mắt Vi
- Từ rày xin nhờ cô chăm sóc...
Thế rồi hắn lại rồ máy chạy mất. Vũ Vi không kịp lên tiếng. Chăm sóc? Chăm sóc aỉ Làm gì có chuyện đỏ. Mai ông Nghị đã xuất viện, trừ khi ông ấy bị đưa trở lạị Vũ Vi rùng mình, nàng biết chuyện trở về bệnh viện của con bệnh thường đồng nghĩa với nỗi chết cận kệ Vi không muốn thế, nàng có thể nhìn một bệnh nhân xa lạ lìa trần, nhưng không thể chính mắt đưa tiển một người thân qua bên kia thế giớị Không biết tự bao giờ Vũ Vi đã coi ông Nghị như một người thân.
Đối với anh chàng cát bụi nhiều lúc Vũ Vi cũng thấy nhức óc. Cát bụi là gì của ông Nghỉ Kẻ thù chăng? Nếu là thù làm gì lại có vẻ quan tâm lo lắng cho sức khỏe kẻ thù mình đến độ như vậỷ Đôi mắt buồn... Thái độ ưu tự Gả thanh niên làm đầu óc nàng rối rắm một cách khó chịụ Bước vào phòng bệnh với tất cả những bâng khuâng trên,
Vũ Vi trong thấy ông Nghị đang đứng cạnh khung cửa sổ nhìn ra ngoàị Nghe tiếng động ông quay lạị Khuôn mặt trắng xanh với đôi mắt sắc đăm đăm nhìn nàng.
- Ban nảy cô nói chuyện với ai ở góc phố thể
Vũ Vi mở to mắt, suýt tí nữa nàng đã buột miệng nói to 2 tiếng "cát bụi". Nhớ đến lời hứa, Vũ Vi yên lặng bước tới bên cửa sổ, nhìn ra ngoài vị trí góc phố nằm gọn trong mắt nhưng Vũ Vi tin rằng ông Nghị chẳng nhìn rõ mặt gả thanh niên.
- À, cũng chẳng biết, một người xa lạ hắn hỏi đường đến Cơ Long.
- Thế ả
Ông Nghị có vẻ thất vọng, chiếc gậy trên tay suýt chút đã rời rạ Vũ Vi dìu ông về phía giường.
- Thế mạ Thế mà tôi lại nghĩ lạ
Ông Nghị lẩm bẩm:
- Ông nghĩ là aỉ
- Nghĩ lạ
Ông Nghị cắn nhẹ môi, một lúc mới lên tiếng
- Nghĩ lạ một kẻ thụ
Một kẻ thù! Sao lại có sự trùng hợp lạ lùng như vậỷ Vũ Vi ngơ ngác nhìn. Nét hờn giận hiện rõ trên mặt già nuạ
- Có lẽ ông có nhiều kẻ thù lắm?
Vi hỏi, nàng nghĩ đến đôi mắt thoáng buồn của "Như cát bụi".
- Hừ!
Ông Nghị hầm hừ-
-con người thường hay tìm nhiều lý lẻ để được ghét nhaụ Tôi công nhận tôi có nhiều kẻ thù, nhưng kẻ không ưa tôi nhất có lẽ là Hắn!
- Hắn là aỉ
Vũ Vi hỏi nhưng nàng rất hối tiếc ngay khi thấy đôi mắt toé lửa vủa ông Nghị
- Điều đó có liên hệ gì đến cô đâu mà hỏi kỳ cục thể
- Vâng.
Vũ Vi nhún vai, nàng cúi xuống sắp xấp lại chăn nệm
- Xin lỗi, tôi thường hay lầm lẩn đi quá nhiệm vụ của mình. Ông Nghị yên lặng nhìn khắp phòng, anh nắng nhạt nhòa không đủ rọi sáng nét mặt ông.
- Cô Vị Thôị Chúng ta làm hòa nhẻ Thù hằn mãi mệt mỏi lắm, nhất là khi chúng ta còn cần nhaụ Chúng ta còn cần nhaủ
Ông nầy thật lẩm cẩm, Vũ Vi cười nhẹ, quay lạị
- Ông yên chí đi, chẳng bao giờ chúng ta còn có dịp để thù nhau nữa đâu vì mai ông đã xuất viện rồị
- Tôi biết.
- Vậy thì hôm nay là ngày sau cùng tôi phải chăm sóc ông.
Ông Nghị lắc đầụ
- Không, cô cần phải theo tôi về nhạ
- Cái gỉ
Vũ Vi mở to mắt
- Ông nói gì lạ thể
- Bác sĩ Hoàng đã bảo, dù ở lại hay ra về, tôi cũng cần có một cô y tá riêng để phục dịch, chích cũng như lo thuốc uông cho tôi mỗi ngày, vì vậy, cô phải theo tôị
- Vũ Vu đứng bật lên mắt mở lớn. Ông Nghị nhìn Vi bình thản.
- Nghề cô là y tá chử
- Vâng.
- Thế thì dù ở bệnh viện hay tại tư gia cô vẫn có thể chăm sóc con bệnh được như thường.
Vũ Vi chau màỵ
- Điều đọ điều đó, tôị
Ông Nghị cắt ngang.
- Đừng có luẩn quẩn, tôi hỏi kỹ rồi, là y tá tư cô có toàn quyền của cô chứ không tùy thuộc vào một bệnh viện nào cạ Vì vậy chẳng có lý do gì để cô khước từ chuyện đến nhà riêng chăm sóc cho tôị Nhà tôi thị Tôi nghĩ là cô sẽ vừa ý, vừa rộng lại có vườn hoa, tôi cũng đã dặn dò người nhà, dành riêng cho cô một chiếc phòng rộng, ngày mai cô chỉ cần mang áo cũng cần hỏi bác sĩ Hoàng về thời khóa biểu dùng thuốc của tôi để biết rọ
Vũ Vi đứng yên nghe ông Nghị nói, nàng cảm thấy tự ái như bị xúc phạm.
- Tôi nghĩ là tôi còn có quyền nhận hay khước từ công việc ông vừa đề ngị chử
- Vâng cô có toàn quyền
Ông Nghị tư nhiên
- Riêng vè khoản lương bổng của công cô khỏi phải lo, tôi sẽ trả cô một cố lương gấp ba số lương hiện naỵ
Vũ Vi trừng mắt nở nụ cười nhạt.
- Ông tiếp đãi chu đáo lắm, nhà có vườn hoa rộng, phòng riêng, lương gấp ba, ông nghĩ như thế là tôi chẳng còn lý do gì để từ chối nữa ả
- Nếu cô thông minh.
- Nhưng nếu tôi chẵng phải thuộc hạng người đỏ
Ông Nghị nhìn thẳng vào mắt Vị
- Thật ả
__________________
|