Ðề tài: Biết Tỏ Cùng Ai
View Single Post
  #5  
Old 05-01-2004, 05:41 AM
VietDoll's Avatar
VietDoll VietDoll is offline
Búp Bê Nhí Nhảnh
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 2,416
Default

Vi ngần ngự
- Có thể tôi sẽ chọn một, nhưng bây giờ chưa chắc là ai, nhưng nhiều hy vọng nhất là một bác sĩ
- Tại saỏ
- Vì bác sĩ lấy y tá là chuyện đương nhiên từ xưa đến giờ cơ mả
Vũ Vi đứng dậy, nàng đột nhiên thấy bối rốị Hôm nay ta làm sao thế nàỷ Tại sao lại đem cả tâm tình riêng tư ra thố lộ cho một ông già chẳng quen biết gì cả ? Nụ cười tắt hẳn trên mặt,
Vi lắc đầu xua đuổị
- Thôi nhảm quá, khi không rồi lải nhải chuyện không liên hệ gì với ông cả, bây giờ chúng ta đến phòng chạy điện được rồi chử
Ông Nghị không chống đối, Vi đẩy xe xuống phòng chạy điện, sau những màn chích thuốc, trị liệu bằng phép vật lỵ Họ lại trở về phòng. Suốt ngày hôm đó ông nằm yên chứ không còn la hét ầm ỉ như những ngày qua, thỉnh thoảng Vi thấy ông Nghị lại đưa mắt nhìn nàng một cách êm áị Chiều đến trước khi ra về Vi nóị
- Hôm nay ông có vẻ ít nói quá!
Ông Nghị trầm giọng.
- Tôi nghĩ là tôi không có quyền đóng trò bạo chúa trước mắt cô khi trên vai cô có quá nhiều gánh nặng.
Vũ Vi bàng hoàng, nàng ngẩng đầu lên bắt gặp đôi mắt già trìu mến, Vi không ngờ dáng dấp hùng hồ bề ngoài của ông Nghị lại co chứa một trái tim hiền hòa như vậy, nàng buột miệng.
- Ông Nghị, xin ông đừng để ý đến những gánh nặng trên vai tôi vì nó nhỏ bé không xứng gì nếu so với nỗi buồn của ông đâụ Vì vậy, tôi nghĩ nếu ông muốn la hét, cứ tự nhiên, tôi chẳng bao giờ dám buồn. Mặt ông Nghị sầm hẳn xuống.
- Tại sao cô biết tôi buồn? - Tôi chăm sóc ông được hơn 4 ngày rồi, tôi nghe, tôi thấy, cũng như nhận thức được.
Vũ Vi đặt tay lên bàn tay gầy guộc của ông Nghị
- Tôi biết ông không vui vẻ gì ông Nghị
Ông Nghị có vẻ giận dự
- Cô đừng tài khôn, cô không hiểu gì hết đâụ
- Vâng tôi không hiểu, có điều tôi biết ông không vui sướng gì mặc dù ông giàu có, ông thành công, ông có nhà có xe có con cháu đầy đàn... Có đủ tất cả những gì mà người ta thèm khát, nhưng ông khộ
Mắt ông Nghị quấc lên.
- Cô có cần nghe tôi khuyên chăng?
- Cô đừng bao giờ đi sâu vào đời tư người khác nhiều quá, đó là một điều bất lịch sự, vì như thế cũng giống như cô muốn lột trần người tạ
Vũ Vi đứng thẳng người lên.
- Cám ơn lời dạy bảo vừa rồi của ông, tôi tưởng rằng sự tò mò vừa rồi của tôi cũng chẳng có gì lầm lỗi vì người ta đã muốn biết đời tư của tôi trước mà, không ngợ
Vũ Vi cắn nhẹ môi, quay lưng lại đi về phía cửa tiếp.
- Ông vẫn là một thứ bạo chúa!
Ông Nghị bàng hoàng.
- Cộ Cô đi đâu đỏ
- Đến giờ về rồi, ông chịu khó đợi tí sẽ có y tá trực khác đến.
- Khoan!
Ông Nghị nóng tính
- Tôi chưa nói hết cơ mả
Vi vịn tay lên nắm cửa không quay lạị
- Tôi là y tá, tôi chỉ có trách nhiệm chăm sóc chứ không có trách nhiệm phải tiếp chuyện với bệnh nhân... Vả lại với ông... Một bạo chúa, tôi thấy tôi không có gì để nói cạ
Ông Nghị nói như hét:
- Cô không có quyền đi!
Vũ Vi quay mặt lạị
- Tại saỏ Hết giờ làm việc của tôi rồi cơ mả
- Tôi sẽ trả tiền phụ trội chọ
Nàng kéo cửa bước ra ngoài, để lại những tiếng chửi rủa của ông Nghị
Vừa ra đến hành lang, suýt nữa Vũ Vi đã đâm sầm vào người đàn ông vừa bước tới, đó là luật sư Mậu, một vị luật sư danh tiếng, đang ôm cặp hồ sơ dầy cộm định bước vào thăm ông Nghi Vũ Vi hiểu gì trước đây một lần ông ta đã đến, ngoài tư cách là một luật sư cố vấn, hình như ông Mậu còn là bạn của ông Nghị nữạ
- Ồ xin lỗi cô Vị
- Dạ không dám, ông đến thăm ông Nghị ả
- Vâng, có một vài việc định bàn tính, saỏ Ông ta vẫn chưa muốn tiếp khách chử
Vũ Vi ngần ngừ một chút đáp.
- Không, bảng miễn tiếp khách đã gở xuống ngày hôm qua, có điều, tôi thấy nếu tôi là ông tôi sẽ không chọn ngày hôm nay để bàn luận công việc.
- Sao vậỷ
- Ông ấy đang nổi nóng.
Luật sư Mậu cườị
- Chớ có lúc nào ông ấy hòa nhã đâủ
Đôi mắt ông Mậu chớp nhanh sau kính chứng tỏ ông hiểu ông Nghị thật nhiềụ
- Tôi thấy đôi khi cũng cọ
Vũ Vi đáp, ông Mậu lắc đầụ
- Tôi chẳng đủ can đảm để đợi những giây phút đôi khi đọ
Vũ Vi cười bỏ đi, một khoảng xa nàng vẫn còn nghe tiếng nóng nảy của ông Nghị vọng lạị
- Ma quỷ nào nữa đỏ Vào đi!
Nàng lắc đầu mĩm cườị Con người đâu mà lạ lùng. Có hai con trai một bầy cháu nội, nhưng lúc nào cũng nóng nảy như vậỷ
Bước xuống thang lầu, qua khỏi phòng khách bệnh viện. Tối nay nàng còn một buổi hẹn Bác sĩ Ngô Gia Tuấn. Ông Tuấn mời nàng khiêu vũ tại nhà hàng Nam Quốc. Đây là người đàn ông đã được Vi xếp vào hạng đầu trong những người được để mắt xanh.
Vũ Vi rảo nhanh chân, nhưng vừa vòng qua một khúc quanh, nàng lại đột ngột bị chận lạị
- Cô Vị
Tiếng gọi nặng chịch, lại chiếc quần cao bồi nhạt màu, mái tóc bồng chiếc áo hở cổ và đôi mắt sáng. Chỉ như cát bụị
- Ồ, ông nữa ả
- Vâng, tôị
Gả thanh niên cúi đầu, chân đá nhẹ những hạt sỏi quanh đấy
- Hôm nay bệnh nhân của cô thế nàỏ
- Ông định hỏi về ông Nghỉ
-Vâng.
Gả thanh niên cộc lốc
- ngoài ông ấy ra tôi còn hỏi ai nữa chử
- Ông ấy khỏe nhiều rồi ông ạ Có lẽ khoảng một tuần lễ nữa là có thể về nhạ
Mắt thanh niên chớp nhanh.
- Cô muốn nói là ông ấy không chết?
Vũ Vi bối rối
- Không phải thệ Sự khỏe này chỉ có thể tạm thời, trong vòng một năm ông ấy cũng phải chết,
Thanh niên ngẩng đầu lên như muốn nuốt sống Vũ Vị
- Tại sao mấy người không trị cho ông ấy khỏị Ông ta có tiền, thuốc mắc bao nhiêu cũng mua được cả mạ
- Cái đó đành chịụ
Vũ Vi nhún vai, thái độ gã thanh niên khiến nàng xúc động
- Bác sĩ đã và sẽ làm hết mọi cách để cứu ông ấy, nhưng bệnh ông Nghị vượt lên ngoài khả năng...
Thanh niên lớn tiếng.
- Cô muốn nói, chắc chắn ông ấy phải chết?
- Tôi cũng không dám quả quyết như vậy, tốt nhất ông đến hỏi bác sị
- Bác sĩ và mấy người chỉ là lũ vô dụng.
Thanh niên to giọng
- Toàn là một lũ vô tích sư
- Hừ,
Vũ Vi khó chịu, máu nóng dồn lên mắt
- Ông giỏi sao ông không lo chạy chữa cho ông ấy đỉ
- Tôi ả
Thanh niên trừng mắt nhìn Vũ Vi
- Tôi cho cô biết tôi là kẻ thù không đội trời chung của ông ấy biết không?
Vũ Vi ngạc nhiên, nàng mở to mắt nhìn thanh niên trước mặt, đôi mắt lóe lửa như muốn xuyên qua người nàng. Không ngợ Vũ Vi không biết sự liên hệ giữa "như cát bụi" với lão Nghị như thế nào có điều nàng lạ lùng, nếu hận thù thì tại sao gả cát bụi này lại lo lắng cho lão Nghị thể
- Ông là cái gì của ông Nghỉ
- Kẻ thù!
- Vậy thì,
Vũ Vi lạnh lùng
- Ông nên sung sướng đi vì kẻ thù ông sẽ không còn sống bao lâu nữa đâụ
Thanh niên trừng mắt cắn môi, mắt gả đỏ như sắp khóc, gả nghiến răng rồi buông từ tiếng một.
- Cô là một động vật có máu lạnh.
Nói xong, hắn quay lưng bỏ đi ra ngọ Vũ Vi trừng mắt nhìn theo ngẩn ngơ, màn đêm vậy phủ chung quanh, bóng gả đã mất trong sương mù.
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn