Ông Nghị chửi vào mặt Vi như tát nước, mắt hẳn đỏ tia máụ Vi có cảm giác của người bị sỉ nhục, mấy năm hành nghề kỳ khôi như vầỵ Cô vùng thoát khỏi tay ông Nghị, nàng run giọng.
_ Ông... Ông... Đúng là một thứ quái vât... Tôị
Vừa định nói tôi không nhận chăm sóc ông nữa đâu thì có tiếng gỏ cửạ Được rồị Chắc là bác sĩ tới thăm bệnh. Vi định sẵn cơ hội này sẽ từ chối nhiệm vụ ngaỵ Nàng bước tới mở cửạ Bên ngoài không phải là bác sĩ mà là hai gả đàn ông chừng chạc trong bộ complet đắt tiền.
_ Ạ
Vũ Vi nuốt nước bọt, nghề nghiệp khiến nàng lên tiếng
- Xin lỗi ông Nghị chẳng muốn tiếp khách.
Gả đàn ông cao hơn mỉm cườị
_ Chúng tôi không phải là khách, chúng tôi là con ông Nghị
Vũ Vi ngờ ngàng tránh sang một bên, để hai người đàn ông bước vào, nàng chưa kịp lấy lại bình tĩnh, đã nghe thấy tiếng quát của ông Nghị
_ Ồ hai cậu quý tử của tôi, hai cậu đến chi vậỷ
_ Cha!
Gả đàn ông hơi cao bước tới, cúi người xuống với cử chỉ chăm sóc
- Cha khỏe không? Hình như lại đang giận ai nữa ả
_ Cám ơn.
Ông Nghị lạnh lùng quay người đi
- Bồi Trung với Bồi Hoa nếu hai cậu còn thương tôi thì làm ơn để tôi được sống yên ổn thêm ít lâụ Hai cậu về đi tôi không muôn trong thấy ai hết kể cả vợ con mấy cậu
Định Bồi Trung , Tên gả đàn ông cao lớn, khoảng bốn mươi trong bộ y phục sang trọng mỉm cười quay lại nhìn cậu em.
_ Thôi được rồi, Bồi Hoa, chúng ta về vậy, không ngờ đến gặp gì đâu không.
Quay sang ông Nghị gả tiếp.
_ Vậy cha gắng giữ sức khỏẹ
_ Cám ơn, tao không chết đâụ
Ông Nghị lạnh lùng, Bồi Hoa có vẻ khó chiụ bước tớị
_ Cha, tại sao lúc nào cha cũng có vẻ không ưa chúng con hết vậỷ
_ Đi! Đi! Đi!
Ông Nghị khoát tay
- Đừng quấy rầy nữa tao buồn ngủ quá rồị
_ Vâng.
Bồi Hoa đứng cạnh giường có vẻ tức giận bảo anh
- Thôi chúng ta đi chỉ có thằng Nhược Trần là ông ấy ưa thôị
Câu nói của Bồi Hoa vừa dứt, ông Nghị đã quay người lại, nhanh như chớp, một tát tai thật kêu đã hẳn lên má Bồi Hoạ Vũ Vi không ngớ ông Nghị lại có thể phản ứng nhanh như thệ Bồi Trung vội vàng kéo tay em.
_Hoa, tại sao mi lại nóng thể
Hai anh em kéo nhanh ra cửạ Vũ Vi ngơ ngác với cảnh vừa xảy ra trước mắt, hai đứa con đến năm phút đã tan. Gia đình này thật kỳ cục. Bây giờ nàng mới hiểụ Khi Vũ Vi bình thản trở lại, nàng sực nhớ đến chuyện sỉ nhục ban nảy quay lại, nhưng câu khước từ nhiệm vụ chưa đến môi thì hình ảnh trước mặt đã làm nàng bàng hoàng.
Lão Nghị, ông già khó tính và tàn nhẫn đang ngồi tựa người vào gối, khuôn mặt tái xanh với những vết nhăn mệt nhọc hằn lên trán. Tất cả sự cọc cằn thô lỗ bình thường đã biến mất, thay vào đó, Vi nhìn thấy những giọt lệ đọng trên mắt già nuạ
Giọt lệ! Sự hiện diện của những giọt nước mắt lạ lùng làm Vi xúc động. Người tàn nhẫn và khô cằn như ông Nghị có thể chảy nước mắt được saỏ
Vũ Vi bước tới cạnh giường, cúi người xuống.
-Ông Nghị, ông vẫn khỏe chử
Lão Nghị ngước mắt lên, đôi mắt mệt mỏi và đầy nét buồn.
-Đừng xin nghỉ nghe, chúng ta sẽ làm hòa nhaụ
Vũ Vi cúi xuống lặng lẽ kéo thẳng khăn trải giường lại, nàng ấp úng.
-Aị? Ai nói với ông là tôi sẽ xin thôi phục dịch cho ông.
-Chính thái độ ban nảy của cô đã cho biết.
Ông Nghị đặt tay lên bàn tay Vũ Vi trên giường tiếp.
-Đúng ra cô phải họ Định.
-Ông nói cái chỉ
-Cô phải là con gái tôi mới đúng.
Vũ Vi nhướng màỵ
-Để ông suốt ngày trợn mắt la hét ả
Ông Nghi cười ngất! Vi cũng cười theọ
- Tôi thích cô lắm, nào bây giờ đõ tôi ngồi dậy đi chự
Thế là suốt ngày hôm đó họ rất thân nhau, Vi không nhắc tới chuyện gia đình ông Nghị cũng như không làm ông bực mình. Mãi đến tối, khi đến giờ thay phiên trực (nàng chỉ trực ngày, còn đêm trao lại cho người y tá khác).
Sự mệt mỏi và bao nhiêu âu lo ban ngày làm thân xác rã rời, bước qua hàng lang dài vừa định lên bậc thang thì từ chiếc ghế dài bên lối đi, một gả đàn ông cao và gầy vụt đứng dậy cản lốị Vũ Vi hoảng hốt lùi ra saụ
Gả đàn ông có đôi mắt thật bén, mái tóc rối, chiếc mũi cao bà mặt đầy râu, hắn mặc áo hở cổ và chiếc quần cao bồi đã bạc màụ
- Ông... Ông muốn gỉ
- Cô là y tá trực của ông Định Khắc Nghị phải không?
- Vâng.
- Tôi muốn biết Bệnh trạng của ông ấỵ
Vũ Vi nhiú màỵ
- Nhưng ông là ai chớ?
- Tôi là ai cô không cần biết.
Gả đàn ông cắn nhẹ môi, mắt thoáng buồn
- Ông ấỵ có thể chết không?
Vũ Vi do dự một lúc.
- Ông... Tốt nhất là ông đến hỏi bác sĩ vì bác sĩ sẽ ránh hơn tôi nhiềụ
Gả đàn ông chẳng chịu thuạ
- Tôi biết
cô biết làm sao hơn là trả lờị
- Bây giờ thì vẫn khỏe, nhưng theo lời bác sĩ thì ông ấy chỉ còn sống cao lắm là một năm nữa thôị
Gả thanh niên có vẻ xúc động, thật nhanh hắn quay mặt đi, Vũ Vi trong thấy gả đặt ngón tay lên miệng, đôi vai run nhẹ, nhưng chỉ mấy phút sau, hắn quay lại, ngoài khuôn mặt tái nhạt đi nàng không còn trong thấy gì nữạ
- Cám ơn cô, xin đừng cho ông ấy biết có tôi ghé qua đây, vì ông ấy thú toi lắm.
Vũ Vi bàng hoàng.
- Nhưng ông là aỉ Gả thanh niên nhìn thẳng, mắt hắn buồn vô cùng.
- Tôi không có tên.
- Cái gỉ Vũ Vi ngạc nhiên
- Làm gì lại không có tên?
- Nếu cô muốn có một cái tên để gọi, thì cứ gọi tôi là Nhược Trần, có nghĩa là "Như cát bụi vậy thôi". Hiểu không? Chẳng có một giá trị gì cả, chỉ như cát bụi, một cơn gió là bay mất hêt!
Vừa nói xong là gả quay lưng mất hút dưới thang lầụ Vũ Vi đứng yên. Nhược Trần, Nhược Trần... Cái tên lạ lùng mà nàng vẫn tưởng là "Nhược Thành"... Giống như cát bụị Nhưng hắn ta là aỉ Ông Nghị, người đàn ông kỳ la Từ lúc hành nghề y tá đến nay nàng chưa hề trong thấy những nhân vật kỳ quái như vậy vao giờ
__________________
|