Vina Forums

Vina Forums (http://forums.vinagames.org/index.php)
-   Truyện Thành Viên Sáng Tác (http://forums.vinagames.org/forumdisplay.php?f=80)
-   -   Dằm Trong Tim (http://forums.vinagames.org/showthread.php?t=25778)

emmytram 08-01-2012 05:35 AM

Dằm Trong Tim
 
Tên truyện : Dằm Trong Tim
Tác giả : Emmy Trầm
Thể loại : Tiểu Thuyết Tình Cảm, tâm lý xã hội, ma quái, kinh dị.
Độ tuổi : 18+
Tình Trạng : Đang Sáng Tác
Nhân vật : Tô Lập Hy, Út Như, Thảo Phương, Tuấn Anh.
Trang web chính của truyện: http://emmytram.com/

*************

Mở Đầu


...........Trước mắt Lập Hy là ngôi biệt thự cổ kính và sang trọng nằm tách biệt trên ngọn đồi cao trong khu Bãi Dứa, Vũng Tàu. Dưới ánh chiều tà, sau cánh cổng đen cao tầm hai mét, người qua đường chắc hẳn sẽ choáng ngợp bởi một khu vườn rộng lớn rậm bóng cây, trải dài theo lối đi dẫn vào ngôi biệt thự là hệ thống đèn chiếu sáng tự động hình sao biển cùng với vô vàn chú bồ câu đang đậu rải rác khắp các bậc thềm... Tất cả tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp, và dường như, bức tranh này anh đã từng thấy ở đâu rồi ?

Một cảm giác khá quen thuộc!

- Anh tìm ai?

- Tôi tìm dì Bình.

- Anh là Tô Lập Hy?

- Vâng.

Một tiếng ” tách ” rõ to vang lên, cánh cổng đen từ từ mở và đóng dần lại sau khi Lập Hy qua được vài bước. Chắc hẳn bên trong sẽ rất hoành tráng bởi những món nội thất sang trọng và đắt tiền, anh đoán vậy vì anh biết chủ nhân ngôi nhà này là chú Kiệt, một kiến trúc sư nổi tiếng cầu toàn, ông chủ tập đoàn nội thất Hoàn Vũ.

- Mời vào – Một người đàn bà tầm sáu mươi tuổi, lưng còng, bước lùi lại sau cánh cửa để nhường đường cho Lập Hy bước vào.

- Cảm ơn.

Trời ạ!

Anh đứng sững !

Trước mắt anh…. bộ ghế sô pha cũ màu nâu sẫm được đặt ngay giữa nhà, cách đó không xa là một chiếc đàn piano được phủ kín bởi lớp màn nhung đỏ đang bị một chút tia sáng yếu ớt ngoài sân rọi vào, ngoài những thứ đó ra, xung quanh hoàn toàn trống trải và u tối. Anh có cảm giác như mình đang đi lạc vào một căn nhà hoang nào đó, không phải bước vào ngôi biệt thự hào nhoáng vừa trông thấy ngoài kia. Nó khiến anh cảm thấy sống lưng mình rờn rợn.

Tại sao ở đây lại có sự khác biệt lớn giữa bên trong và bên ngoài?

Chẳng phải người ta vẫn thường hay nhắc đến chú Kiệt như một nhà kiến trúc sư nổi tiếng khó tính, luôn đòi hỏi một môi trường sống hoàn hảo và giàu tính thẩm mỹ ư?

- Bà Bình có chút việc chưa về kịp. Phòng của anh trên lầu hai, đã chuẩn bị xong, mời đi lối này.

Lập Hy mỉm cười, nhanh tay khinh chiếc vali to đùng theo sau người đàn bà lên cầu thang.

- Bác là quản gia?

- Nhà này ai cũng gọi tôi là Vú, công việc của tôi là chăm sóc cô chủ, hôm nay là ngoại lệ.

- Thế dì Bình khi nào mới trở về ạ? – Lập Hy đảo mắt một vòng xung quanh.

- Bà Bình chắc cũng sắp về rồi – Bà Vú mở cửa phòng cho Lập Hy – Cậu có thể nằm nghỉ một chút trong khi người làm chuẩn bị bữa cơm. Nếu cần gì thì cứ lên tiếng nhé.

- Tôi biết rồi, cảm ơn Vú.

Đợi bà Vú quay lưng, Lập Hy kéo hành lý vào trong rồi đóng cửa phòng lại.

Hai từ ” ngoại lệ ” của bà ấy không biết có phải là đang ám chỉ anh không nhỉ?

Ánh mắt bà ấy nhìn anh cứ là lạ, giống như đang nhìn một tên tội phạm vừa đào tẩu, đến đây để xin tá túc, nhờ vả vậy…chẳng hiểu sao từ khi bước chân vào ngôi biệt thự này, anh cứ linh tính có chuyện gì đó không hay ” đã, đang hoặc sắp sửa” xảy ra …có lẽ, chuyến du lịch này…. Không phải là một chuyến du lịch lý tưởng như anh từng mong đợi…

**********

Chương Một


Sau ánh hào quang.


Sau khi vào phòng, Lập Hy thả mình xuống chiếc giường lớn nằm suy nghĩ rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay, đến khi tiếng chuông điện thoại vang lên, anh mới giật mình tỉnh giấc. Một cuộc gọi đến từ bà Tô.

- Con đến nơi chưa? Thấy Việt Nam thế nào?

- Mọi thứ đều lạ, không như trong trí nhớ và tưởng tượng của con. – Lập Hy ngồi dậy.

Bà Tô bật cười.

- Lúc con rời khỏi Việt Nam, con chỉ mới mười ba tuổi thôi, bây giờ cũng đã mười hai năm rồi còn gì, dì Bình thế nào? Dì ấy nhìn thấy con chắc hẳn vui mừng lắm nhỉ.

- Lúc con đến nơi, dì Bình không có nhà, Vú đưa con lên phòng nghỉ ngơi – Anh khẽ nhìn xuống chiếc đồng hồ Rolex trên tay – Chắc giờ này dì ấy cũng về rồi.

- Ừ.

- Mẹ này, đó giờ, mẹ đến nhà dì Bình chơi lần nào chưa?

- Chưa. Trước đây thì không tiện. Sau này, gia đình mình di dân, mẹ đâu có về Việt Nam, nên cũng chưa có dịp tới nhà dì, sao thế con?

- À không, con hỏi vậy thôi.

- Nhà đẹp chứ?

- Vâng, bên ngoài thì giống hình chụp trong tạp chí, còn bên trong thì ngược lại, đơn giản hơn con nghĩ nhiều. – Lập Hy nghe bên kia đầu dây có tiếng gõ cửa.

- Vậy à, mẹ có khách, mẹ sẽ gọi lại cho con sau, chúc con có một kì nghỉ vui vẻ.

Bà Tô tắt máy, Lập Hy khẽ bước xuống giường, anh vừa tắm, vừa nhớ lại cái lý do vì sao anh có mặt ở nơi này.

” – Con tính đi đảo Hawaii?- Bà Tô ngồi bên cửa sổ và thưởng thức tách cà phê.

- Con sẽ làm một chuyến du lịch trước khi bắt tay vào công việc mới, kì nghỉ một tháng là thời điểm tốt để hưởng thụ.

- Có một lời mời cũng khá hấp dẫn, mẹ nghĩ cũng là một sự lựa chọn tốt

- Ở đâu?

- Việt Nam! Chẳng phải trước giờ con luôn hứng thú với những công trình, dự án của chú Kiệt sao? Ngôi biệt thự được xây dựng khá đặc biệt và lộng lẫy, bao nhiêu người mong muốn được bước qua cánh cổng đó để chiêm ngưỡng thế giới bên trong nhưng không được. Cơ hội này thuộc về con. Dì Bình rất có thành ý nhưng quyết định sau cùng vẫn là con, mẹ hi vọng con có một kì nghỉ thật vui vẻ.

- Mẹ sẽ đi cùng con?

- Mẹ còn một đống công việc đang chờ đợi, mẹ chưa thể nghỉ phép được. “

Ông Kiệt là một kiến trúc sư nổi tiếng, thật ra, ngành Lập Hy học chẳng liên quan gì đến kiến trúc và nội thất cả, chỉ là anh thích chiêm ngưỡng những công trình dân dụng có tính thẩm mỹ cao, đôi lần nhìn thấy trên mạng vài hình ảnh về những ngôi biệt thự và khách sạn do ông Kiệt thiết kế, tự nhiên anh hâm mộ ông ấy, như những em gái tuổi teen hâm một một chàng ca sĩ đẹp trai vậy. Còn bà Bình, bà Bình là vợ sau của ông Kiệt, bà Bình và bà Tô thân nhau đã nhiều năm, tuy mỗi người một nơi, nhưng họ vẫn thường xuyên liên lạc và trò chuyện. Bà Bình thỉnh thoảng vẫn hay sang Mỹ chơi với mẹ con Lập Hy, bà quí Lập Hy lắm, bà khen anh điển trai, lại chịu học, hai mươi lăm tuổi đã vắt trong mình tấm bằng thạc sĩ và là một trong số ít người Việt nhận được lời mời từ công ty Luật V.I.P, một công ty chuyên xử lý những vụ án lớn ở Mỹ. Chỉ đáng tiếc một điều, anh vẫn chưa tìm được tình yêu. Nói đúng hơn là anh không có điều kiện để yêu, xung quanh anh lúc nào cũng chỉ có sách vở và gái tây, rất ít phụ nữ Châu Á, lấy đâu ra đối tượng đeo đuổi.

Ngày nhận được tấm bằng thạc sĩ, trước khi đi làm, Lập Hy suy nghĩ sẽ du lịch đâu đó một thời gian để thư giãn, và theo lời mời của bà Bình, anh quyết định trở về quê hương, vì nơi đây, anh đã từng sinh ra, từng có những kỉ niệm đẹp! Anh muốn xem đất nước của mình thay đổi thế nào, anh muốn một lần viếng thăm ngôi trường trước kia anh từng học, một lần tìm về con đường trước kia anh từng nắm tay cô bạn xinh đẹp học cùng khối, biết đâu, anh may mắn gặp lại người đó, người duy nhất làm anh quyến luyến khi rời khỏi Việt Nam.

Nhắc đến bà Bình, Lập Hy nhớ ngay đến một người đàn bà đẹp, sắc sảo và tài giỏi. Cách đây mười mấy năm, sau hai cuộc hôn nhân tan vỡ, bà nhận công việc hộ lý, chăm sóc cho bà vợ của ông chủ một tập đoàn nội thất có tên tuổi. Nghe nói bà vợ này mắc chứng ung thư và không lâu sau bị suy tim mà chết. Bà Bình vốn tưởng từ nay lại phải phiêu dạt nơi khác, không ngờ giữa bà và ông Kiệt nảy sinh tình cảm, họ công khai đến với nhau, bà Bình ở lại luôn trong căn nhà này. Thế là từ đó ba người, bà Bình, ông Kiệt và đứa con riêng của ông Kiệt cùng nhau chung sống. Nhãn hiệu thời trang nổi tiếng đang dần dần chiếm lĩnh thị trường Châu Á ” Ninuka ” cũng là do một tay bà sáng lập và điều hành, bà thật đáng được người ta ngưỡng mộ.

Ra khỏi phòng tắm, Lập Hy vội thay đồ và xỏ chân vào đôi dép kẹp anh vừa trông thấy trên chiếc kệ nhỏ cạnh cửa ra vào, chậm rãi tiến xuống cầu thang. Tất cả đèn trần trong nhà đã bật sáng nên Lập Hy có cảm giác như cái bầu không khí âm u, lạnh lẽo chiều nay dường như cũng dần tan biến. Anh thích sự sáng sủa, anh hài lòng khi được nhìn thấy mọi vật một cách rõ ràng chứ không mờ mờ, ảo ảo như cảnh tượng ban đầu. Lập Hy bước ra cửa chính, nhìn toàn cảnh khu vườn rộng lớn về đêm, và khẽ giật mình khi nhìn thấy một cô gái đang ngồi đung đưa trên chiếc xích đu cạnh hồ bơi, tay cầm nhánh cây, đầu tóc bù xù, che kín cả khuôn mặt. Anh đoán, có lẽ cô gái đó chính là ” cô chủ ” mà bà Vú phụ trách chăm sóc, là con riêng của ông Kiệt với người vợ quá cố. Trước đây bên Mỹ, anh cũng từng nghe mẹ anh và bà Bình nói về cô gái này, cô ta trạc tuổi anh, vì không thể chấp nhận được sự ra đi đột ngột của mẹ mình mà dần dần trở nên trầm cảm, lâu ngày chuyển thành bệnh tâm thần, tính khí lúc nào cũng kỳ lạ, ít khi nói chuyện với mọi người và thường xuyên làm những trò khó hiểu.

- Xin chào – Lập Hy dừng lại bên chiếc xích đu – Tôi là Tô Lập Hy – Anh chìa tay ra, anh nghĩ mình nên làm quen và chào hỏi ” cô chủ ” nhà một tiếng.

Đột nhiên cô gái chụp lấy tay Lập Hy, cắn một cái thật mạnh rồi la toáng lên khiến anh hoảng hồn lùi lại. Vừa lúc mọi người trong nhà ùa ra.

- Út Như ! – Bà Vú ôm cô gái đó vào lòng

- Có chuyện gì vậy? – Bà Bình tiến nhanh về phía anh – Lập Hy, con có sao không?

Không đợi Lập Hy trả lời, bà Bình nhìn xuống tay anh rồi quay sang Vú, nhíu mày khó chịu.

- Vú mau đưa nó lên phòng đi, trong nhà có khách, chẳng phải bảo Vú theo sát nó rồi sao?

- Cô ấy không cố ý đâu, có lẽ lúc nãy tại con đến gần nên làm cô ấy hoảng sợ. – Lập Hy lên tiếng.

Bà Vú không nói gì, cúi đầu, lẳng lặng làm theo lời dì Bình đưa Út Như về phòng. Lúc bấy giờ, mấy chị giúp việc trong nhà mới thở phào nhẹ nhõm.

- Vào đây dì xem nào.

Lập Hy theo sau bà Bình vào phòng ăn.

- Con ngồi xuống đây đi – Bà Bình kéo chiếc ghế đầu bàn – Thật ngại quá, con không sao chứ?

Lập Hy nhìn xuống vết cắn trên tay mình, đỏ tấy và hằn rõ dấu răng nhưng cũng may chưa chảy máu, anh lắc đầu.

- Không sao – anh nhìn vào mấy đĩa thức ăn dọn sẵn trên bàn, nhanh chóng chuyển sang đề tài khác - Hấp dẫn quá.

- Lúc nãy dì về, tính gọi con nhưng nghĩ con bay đường xa mệt nên thôi, để con ngủ một lát. Dì tranh thủ vào bếp, chế biến hải sản thành nhiều món khác nhau cho con thưởng thức đấy, thử xem có ngon không?

Lập Hy mỉm cười trước sự đón tiếp nhiệt tình của bà Bình, họ vừa ăn, vừa trò chuyện khá vui vẻ, bà Bình kể cho anh nghe về công việc của bà, về ông Kiệt và về…. Út Như. Thì ra Út Như chính là nguyên nhân khiến ngôi biệt thự này trở nên trống trải, hoang tàng như bây giờ. Bà Bình nói, Út Như thường hay ” trở bệnh ” lắm, cứ mỗi lần trở bệnh là cô ấy không kiểm soát được bản thân mình, gào khóc, bỏ chạy tán loạn, có lần va phải mấy thứ nội thất bày trí trong nhà, té đến mình mẩy đầy rẫy vết thương, thế là từ đó ông Kiệt quyết định dẹp hết mọi thứ trong phòng khách, để bảo vệ Út Như, để Út Như không gặp nguy hiểm nữa. Ông Kiệt quả thật rất thương yêu con gái của mình. Nếu Út Như bình thường, nếu cô ta không bị điên, chắc hẳn cô ta rất tự hào khi có một người ba như ông Kiệt, anh tò mò, liệu Út Như có đi theo nghiệp ông ấy ?

- Chú Kiệt hiện đang công tác ở nước ngoài, chắc cuối tuần này mới về, con cứ tự nhiên, xem đây như nhà của mình nhé. – Bà Bình mỉm cười, đưa chùm chìa khoá cho Lập Hy – Muốn đi đâu thì cứ lấy xe của chú Kiệt, trên xe có thiết bị dẫn đường đấy, nhưng ở Việt Nam không giống như bên Mỹ, lái xe cẩn thận đó. Lẽ ra nên để tài xế chở con đi, nhưng dì sợ con thấy bất tiện, không thoải mái nên thôi.

- Cảm ơn dì.

Sau bữa ăn, bà Bình lái xe đưa Lập Hy đi dạo một vòng quanh thành phố Vũng Tàu, sẵn tiện ghé vào siêu thị cho anh mua một ít vật dụng cá nhân dùng trong sinh hoạt hằng ngày.

- Này, mấy cô gái đó…hình như đang để ý con thì phải.

Lập Hy quay đầu lại, một tốp nhân viên nữ đang đứng ngay quầy thu ngân nhìn anh, bàn tán, bà Bình bỏ thêm vài món thực phẩm vào xe đẩy.

- Nghe mẹ con nói, con không thích gái Tây, xem ra lần này về đây có rất nhiều phụ nữ ” Ta ” cho con lựa chọn, này, ngày mai dì giới thiệu cho con một người bạn, nó sẽ làm hướng dẫn viên du lịch cho con trong khoảng thời gian con ở Việt Nam.

Lập Hy mỉm cười.

Thật ra trước đây, anh từng quen với một vài phụ nữ Tây, họ phóng khoáng, vui vẻ và rất biết chiều lòng đàn ông nhưng không hiểu sao trong anh vẫn cứ cảm giác thiếu thiếu một chút gì đó trong quá trình chuyển đổi một mối tình thành một mái ấm gia đình, phải chăng vì cuộc sống ở phương Tây vốn dĩ quá thoải mái, không có nhiều mực thước, giới hạn, người người công khai chung sống với nhau chẳng khác gì vợ chồng, kết hôn và không kết hôn chỉ khác biệt nhau ở hai từ ” trách nhiệm ” nên đôi khi, người ta không thiết nghĩ đến việc lập gia đình nữa. Quen, chia tay, rồi quen, rồi lại chia tay, riết anh đâm chán, đặt hết toàn bộ tâm trí vào việc học, sự nghiệp và chơi thể thao, không yêu đương, hẹn hò gì cả.

Bà Bình và Lập Hy về đến nhà lúc mười một giờ đêm, đèn trần đã tắt, chỉ còn chút ánh sáng vàng phát ra từ những chùm đèn dọc cầu thang và lối hành lang dẫn đến các phòng. Đi ngang qua lầu một, bà Bình chỉ tay vào cánh cửa gỗ, trước cửa hiện treo một con búp bê bằng vải, khá to.

- Đó là phòng Út Như, Út Như nó không thích tiếp xúc với người lạ, nên con đừng đến gần đó, tránh gặp phiền phức. – Bà Bình cảnh báo Lập Hy.

- Còn căn phòng kế bên? – Lập Hy tò mò.

- Phòng thờ.

Lập Hy gật gù rồi tiếp tục theo sau bà Bình lên cầu thang.

- Trên lầu hai, căn phòng con đang ở là phòng dành cho khách, kế bên phòng con là phòng làm việc của chú Kiệt, phòng ngủ của dì và phòng tập thể dục trên lầu ba, buổi sáng con có thể lên đó tập thể hình, chơi bóng bàn, hoặc chạy bộ ngoài sân, tuỳ thích.

- Vậy còn Vú và mấy chị giúp việc? Họ ở phòng nào?

- À, bà Vú ở dưới lầu, căn phòng nhỏ cạnh cầu thang, còn mấy người giúp việc, làm xong công chuyện họ về, họ không ở lại đây qua đêm. Thôi, con vào phòng nghỉ đi, sáng mai gặp lại.

- Vâng.

Đợi bà Bình đi khuất, Lập Hy vào phòng, anh bước tới khung cửa sổ, quan sát phong cảnh xung quanh…..tất cả đều tối đen như mật.

Không biết nên làm gì bây giờ nhỉ?

Giờ này bên Mỹ đang là ban ngày, anh vẫn chưa quen với giờ giấc và sinh hoạt ở Việt Nam nên cảm thấy có chút xáo trộn, anh đi lại chiếc vali, lấy quần áo, máy tính cùng một số vật dụng cá nhân ra, sắp xếp mọi thứ cho gọn gàng đâu đấy rồi ngồi vào chiếc bàn làm việc nhỏ ở góc phòng, kết nối internet, cập nhật một vài thông tin mới trong ngày. Lướt web chưa lâu, bỗng, anh nghe thấy ngoài hành lang có tiếng ” lộc cộc ” mỗi lúc một gần, giống như âm thanh phát ra từ đôi giày cao gót của một người phụ nữ nào đó đang tiến về phía phòng anh…anh ngồi yên, tập trung lắng nghe và chờ đợi, anh chờ tiếng gõ cửa, anh nghĩ chắc ai đó muốn tìm anh, nói gì đó với anh, nhưng không, hai phút trôi qua chỉ với những tiếng ” lộc cộc ” dai dẳng, lúc xa, lúc gần.

Lập Hy bắt đầu cảm thấy kỳ lạ, anh đứng lên, mở cửa bước ra ngoài…..cả dãy hành lang vắng tanh, không một bóng người.

Tai anh đang bị ảo giác ư?

Tại sao lại như vậy?



Anh trở vào phòng, tiếng ” lộc cộc ” đó lại tiếp tục vang lên….chiếc kim đồng hồ điểm đúng mười hai giờ!!!

( Còn tiếp)

emmytram 08-01-2012 05:37 AM

Tên truyện : Dằm Trong Tim
Tác giả : Emmy Trầm
Thể loại : Tiểu Thuyết Tình Cảm, tâm lý xã hội, ma quái, kinh dị.
Độ tuổi : 18+
Tình Trạng : Đang Sáng Tác
Nhân vật : Tô Lập Hy, Út Như, Thảo Phương, Tuấn Anh.
Trang web chính của truyện: http://emmytram.com/

*************

Dằm Trong Tim ( Chương 2)

Chương Hai


Tách Capuchino hình trái tim.


Nắng lên, những tia sáng li ti len lỏi chiếu sáng một góc rèm, Lập Hy trở mình, khẽ nhìn chiếc đồng hồ cổ rồi kéo tấm chăn qua khỏi mặt, tiếp tục…nướng. Cả đêm qua tiếng ” lộc cộc ” quái lạ đó cứ vang vọng mãi bên tai khiến anh không tài nào chợp mắt, anh đã mở cửa, đi một vòng hành lang để kiểm tra, nhưng vẫn không thấy gì khác thường, cuối cùng anh đành miễn cưỡng quay trở về phòng, chịu trận cho đến khi trời gần sáng, kết quả là trưa nay anh thức dậy với cái đầu nhức như búa bổ, tâm trí mơ màng và có cảm giác như cơ thể mình đang bay lơ lửng trên không. Hậu quả sau những ngày thiếu ngủ thật nặng nề.

Đêm du lịch đầu tiên đầy ám ảnh.

Lập Hy xuống giường, nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân rồi xuống nhà. Anh nghĩ nếu tối nay muốn có một giấc ngủ bình yên, anh phải tìm hiểu nguồn gốc gây ra tiếng ” lộc cộc ” đêm qua.

Không thấy dì Bình, có lẽ giờ này dì ấy đã ra ngoài.


Lập Hy đảo mắt một vòng quanh nhà rồi bước vào phòng ăn.

- Mời cậu ngồi, tôi sẽ dọn bữa sáng cho cậu. – Thấy anh, chị giúp việc vui vẻ mở lời.

- Dì Bình đi làm rồi hả chị? – Lập Hy thả người xuống một chiếc ghế gần đó, anh chủ động trò chuyện.

- Vâng, từ sáng sớm cơ, bà chủ dặn, nếu cậu có cần gì, hay muốn ăn gì thì cứ nói với tôi, chị Hoa hoặc chú Năm. Chúng tôi sẽ phục vụ nhiệt tình. – Vừa nói, chị giúp việc vừa làm nóng thức ăn cho Lập Hy.

- Chú Năm? Chú ấy là ai vậy? – Lập Hy ngạc nhiên, từ hôm qua đến giờ anh chưa thấy người đàn ông nào trong ngôi biệt thự này cả.

- À, chú Năm là tài xế, kiêm chăm sóc cây cảnh trong nhà này, khi nào bà chủ gọi, ông ấy mới vào đây, không thì ổng ở miết trong căn nhà nhỏ ngoài vườn, ăn uống tự túc ngoài đấy luôn.

- Ra vậy. – Anh mỉm cười – Thế chị có biết khi nào dì Bình mới về không? Mà chị tên gì nhỉ?

Đặt tô hủ tiếu xuống bàn, chị giúp việc nhún vai.

- Giờ giấc đi về của bà chủ thất thường lắm, tôi chịu. À, tôi tên Kim ạ.

Sau khi mời Lập Hy dùng bữa, chị Kim trở vào quầy bếp, rửa nốt phần chén đĩa lúc nãy đang làm dở.

- Chị Kim này, chị làm ở đây lâu chưa? – Ăn được vài miếng, Lập Hy ngưng đũa, tò mò.

Thoáng nghĩ vài giây, chị Kim trả lời.

- Cũng gần hai năm rồi cậu.

- Vậy có bao giờ chị nghe thấy trong nhà này có tiếng động gì lạ không?

- Dạ không. Tôi có nghe thấy gì đâu – Như sực nhớ ra điều gì đó, chị Kim quay người lại, giọng e ngại – Cậu nghe thấy tiếng gì sao?

- Vâng, suốt đêm qua ngoài hành lang tôi cứ nghe thấy tiếng ” lộc cộc, lộc cộc “, giống như âm thanh của một phụ nữ đang đi giày cao gót ấy. Nhưng đến khi tôi mở cửa phòng thì chẳng thấy ai cả, lạ thật !

Nghe đến đây, mặt chị Kim lập tức đổi sắc.

- Thật sao?

Cái gật đầu của Lập Hy khiến chị Kim rùng mình.

- Ghê vậy cậu. Cậu nói làm tôi sợ…

Lập Hy đặt đôi đũa xuống.

- Sợ gì chị?

- À không, không có gì. Cậu ăn tiếp đi, cứ mặc tôi.

Thái độ của chị Kim làm Lập Hy có chút hoang mang.

- Tôi ăn xong rồi. Chị cứ nói đi, không sao đâu.

Đắn đo hồi lâu, chị Kim lau tay vào chiếc khăn treo gần đó rồi bước lại phía Lập Hy, nhỏ giọng.

- Lúc mới vào làm, tôi nghe chị Hoa nói…- Chị Kim ấp úng – Căn phòng dành cho khách…cũng tức là căn phòng cậu đang ở…là phòng ngủ trước đây của bà chủ quá cố, mẹ Út Như….bà ấy mất cũng mười mấy năm rồi, không biết có phải do cậu lạ mặt, không hạp nên…

Lập Hy phì cười.

- Ý chị….tiếng ” lộc cộc ” đó là do bà chủ lớn gây ra sao? Tôi nghĩ không phải đâu, trên đời này làm gì có ma, huống chi, vợ trước của chú Kiệt qua đời cũng khá rồi.

- Tôi không biết, tôi chỉ nghĩ vậy thôi…

Chị Kim vừa quay người lại thì bắt gặp ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của bà Vú.

- Pha ly nước cam rồi mang ra cho Út Như nhé, tôi lên xem chị Hoa dọn phòng thế nào.

- Dạ…

Khuôn mặt dài, thân hình gầy xương, cộng thêm dáng đi chậm chạp, huyền bí của bà Vú khiến Lập Hy liên tưởng đến hình ảnh mụ phù thuỷ già nua trong mấy câu chuyện cổ tích mà ngày xưa đứa trẻ nào cũng từng đọc. Dường như nhìn thấu tâm can anh, biết anh đang có ấn tượng xấu về mình, bà Vú không buồn giữ kẽ, bắn luôn cho anh một cái nhìn khó chịu rồi quay đi, không nói lời nào. Lập Hy hơi e ngại trước thái độ cư xử kỳ lạ đó của bà Vú, xét nhiều góc độ, gì thì gì, anh cũng là một người khách, cớ sao bà ấy lại công khai phản đối anh trong khi anh chẳng làm nên tội tình gì ? Hôm qua anh còn là nạn nhân, bị Út Như của bà ấy cắn cho một phát vào tay nữa đấy chứ. Người ta nói đúng thật, đàn bà….đôi khi thật khó hiểu !

Lập Hy đứng lên, chào chị Kim một tiếng rồi thả bước ra vườn, vẫn cảnh cũ, Út Như đang ngồi đung đưa trên chiếc xích đu cạnh hồ bơi, một tay cầm nhánh cây, tay còn lại ôm gấu bông, đầu tóc bù xù, nhưng hôm nay không bị che kín cả khuôn mặt, cặp kính Nobita to đùng và một vài thứ thức ăn thừa dính lại trên mép miệng khiến cô ta trông thật nhem nhuốc, bầy hầy. Không dại dột tiến lại gần như lần trước, lần này anh khôn ngoan hơn, giữ một khoảng cách an toàn và âm thầm quan sát.

Cô ta đang làm gì ấy nhỉ?

Út Như thả nhánh cây xuống đất, thận trọng đặt con gấu bông ngồi ngay ngắn bên cạnh mình rồi móc từ trong túi áo ra một xấp giấy màu, gấp gấp, xếp xếp thứ gì đó một cách vụng về. Khó khăn lắm Lập Hy mới định hình được…những con vật méo mó, đầu nhọn, đuôi nhọn kia chính là con hạc. Út Như đang xếp hạc. Đột nhiên anh thấy Út Như tội tội, khi những bạn bè cùng chan lứa lớn lên từng ngày, Út Như vẫn sống như một đứa trẻ mười mấy tuổi, có ai lại mong mình khựng lại, đi một con đường hoàn toàn khác với những người bình thường đâu chứ? Xếp hạc, xếp sao, chỉ là những trò cầu nguyện thời bé tí của tuổi học trò, ở cái tuổi hai mươi lăm, nếu Út Như là một người phụ nữ bình thường, nếu tinh thần cô ta không có vấn đề, cô ta chắc hẳn sẽ không còn tin vào những thứ đó nữa.

Cánh cổng đen từ từ mở, bà Bình điều khiển chiếc ô tô lăn bánh vào khu vực đỗ xe rồi bước xuống nhìn Lập Hy, mỉm cười, theo sau là một người phụ nữ khá xinh, ăn mặc hấp dẫn.

- Lập Hy, đây là Thảo Phương, con bé phụ trách khâu thiết kế cho nhãn hàng thời trang của dì – Bà Bình nháy mắt với anh – Dì đã hỏi Thảo Phương dùm con rồi. Con bé đồng ý làm hướng dẫn viên du lịch cho con trong suốt khoảng thời gian con ở lại đây.

- Cảm ơn em.

Lập Hy nhìn Thảo Phương. Đôi mắt ấy, khuôn mặt ấy và nụ cười ấy…dường như có chút gì đó quen thuộc.

- Rất vui khi gặp lại anh. – Thảo Phương mỉm cười.

- Ơ, hai đứa quen nhau à? – Trong khi Lập Hy lục lọi bộ nhớ của mình để tìm về những hình ảnh liên quan đến người phụ nữ đứng đối diện, bà Bình ngạc nhiên.

- Vâng, mấy năm trước, khi còn du học bên Mỹ, con đã gặp anh ấy, anh ấy còn mời con uống một tách capuchino nóng hình trái tim, thế mà giờ anh ấy đã quên rồi.

- Hoá ra vậy, hai đứa có duyên nhỉ – Bà Bình bật cười thích thú, kéo tay Lập Hy và Thảo Phương vào nhà, bỏ mặc Út Như vẫn ngồi lại một mình trên chiếc xích đu, gấp gấp, xếp xếp.

Tách capuchino ?

Thảo Phương và bà Bình đi trước, Lập Hy đi sau, anh nhìn thấy bên vai phải của Thảo Phương có một vết sẹo mờ…

À, cô gái có hình xăm hoa hồng ngay vai phải.

Đúng rồi, cô gái đó chính là Thảo Phương.


Trái đất tròn thật, Lập Hy không ngờ sáu năm sau, anh còn có cơ hội gặp lại ” người tình một đêm” của mình.

Lần đó, Lập Hy gặp Thảo Phương trong một câu lạc bộ đêm bên Mỹ. Cô, một phụ nữ có thân hình chuẩn và làn da hơi ngâm đen, ngồi tách mình trong góc khuất với ly cocktail trên tay, suy tư, phiền muộn. Anh, một thằng thanh niên ham chơi, cao lớn…đang nhảy nhót điên cuồng cùng đám bạn trên sàn, thoải mái và hồn nhiên. Anh không biết tại sao mình lại nhìn cô mãi thế, anh cũng không hiểu tại sao thằng đàn ông trong anh lại muốn tiếp cận cô, tìm hiểu cô? Anh chỉ biết, cô là người phụ nữ đã mang lại cho anh một cảm giác thật đặc biệt, dù trước đây, anh chưa từng gặp gỡ cô bao giờ. Thế rồi Lập Hy không chút đắn đo, cầm ly rượu tiến về phía cô. Ở một khoảng cách khá gần, cô khẽ ngước lên nhìn anh, mỉm cười trước lời làm quen của anh rồi mời anh ngồi xuống, chỉ trong phút chốc, cô và anh, từ hai người đồng hương xa lạ, bỗng trở nên gần gũi hơn, thấu hiểu hơn.

- Em đi một mình à? Hay đang chờ bạn?

- Em chờ anh.

Lập Hy bật cười, cô không lạnh lùng và khó hiểu như cái vỏ bọc của cô, cô dễ dãi hơn anh nghĩ rất nhiều. Mới đó mà cô đã ” bật đèn xanh ” cho anh chạy rồi, xem ra chạy tiếp hay ngừng lại…quyền quyết định thuộc về anh. Tất nhiên, anh chạy tiếp.

- Ở đây ồn quá, có muốn ra ngoài với anh không? – Lập Hy chìa bàn tay ra.

Cô đắn đo vài giây rồi đứng lên, lẳng lặng đặt bàn tay mình lên tay anh, nhìn anh bằng ánh mắt đầy mãn nguyện. Nhưng sao bàn tay cô lạnh thế nhỉ ? Chẳng lẽ cô đang sợ? Không đâu, chắc anh đa cảm quá thôi, chứ một người phụ nữ ăn mặc hở hang như cô, ngồi một mình ở cái nơi phức tạp này như cô và nói chuyện dạn dĩ như cô, theo chân một người đàn ông ra khỏi quán bar…tuyệt đối không phải là lần đầu. Tự nhiên anh cảm thấy bản thân mình thật buồn cười, cứ không ngừng quan sát cô, không ngừng để ý đến những hành động của cô, giống như cô là đối tượng anh đang thật lòng muốn tìm hiểu, chứ không phải là người phụ nữ anh tính vui chơi qua đường.

Từ trước đến nay, tuy Lập Hy là một thằng đàn ông từng trải, tuy anh sống và trưởng thành ở phương Tây, nhưng quan điểm trong anh rõ ràng lắm, vui chơi là vui chơi, người tình là người tình, anh không bao giờ có ý định biến những cuộc vui thành cuộc tình, biến những người tình thành người yêu. Lấy vợ, anh cũng sẽ lấy một cô gái ngoan, một cô gái chưa từng ăn nằm với thằng đàn ông nào ấy, một cô gái còn trinh! Có lẽ, dòng máu của người Việt vẫn chảy mạnh trong anh, thế nên cô không phải là đối tượng anh nhắm đến lâu dài, cô với anh chỉ có một đêm để quen nhau, tìm hiểu nhau và yêu nhau.

Buổi sáng hôm sau, Lập Hy đã đưa Thảo Phương về, họ ghé vào một quán cà phê, anh nhớ, tách capuchino cô uống….là một tách capuchino hình trái tim. Sau lần đó, hai người không giữ liên lạc với nhau, anh cũng không thấy cô xuất hiện trong câu lạc bộ đêm nữa, cô giống như một làn khói, mong manh và chóng tàn.


Khi ấy Lập Hy nghĩ trong cuộc sống, đôi khi có những thứ thật kỳ lạ, gặp được nhau giữa đường đời tấp nập, đông đúc là một phép màu, nhưng sao chỉ lướt qua đời nhau một cách vô tâm, hờ hững, giống như một trò chơi định mệnh?. Có lẽ, anh đã chán chường những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng, anh đã ngán ngẩm những mối tình ngắn ngủi, nông cạn của mình, anh thèm thuồng được yêu một ai đó hết lòng, được sống với người đó bằng tất cả con tim, nhưng sao khó quá, thật khó để tìm được người phụ nữ thuộc về mình. Rồi không biết từ khi nào, cô trở về Việt Nam, anh trở về Việt Nam, hai người gặp nhau tại nơi này. Âu đây cũng là duyên phận.

- Quen biết thì càng tốt chứ sao, dì cứ lo hai đứa ngại…

Uống xong ly nước, bà Bình lên phòng, nhường không gian riêng lại cho Lập Hy và Thảo Phương trò chuyện. Họ tìm hiểu một vài điều về công việc, sở thích và cuộc sống của đối phương, những bước căn bản mà họ đã bỏ lỡ trong lần đầu tiên gặp mặt. Thì ra, Thảo Phương là con gái nuôi của dì Bình, mẹ cô và dì Bình cũng là bạn thân từ thời còn trẻ, sau khi du học Mỹ trở về, Thảo Phương được dì Bình mời làm người thiết kế thời trang cho chuỗi cửa hàng ” Ninuka”, tính đến nay, cô cũng đã làm được gần ba năm rồi.

- Vậy còn anh? – Thảo Phương đưa tay vén gọn mái tóc dài của mình qua một bên.

- Anh học luật, vừa được một công ty thu nhận – Bẳng giọng điệu hài hước, Lập Hy giới thiệu một cách ngắn gọn về mình – Nhưng trước khi đi làm, anh muốn cho mình chút thời gian để thư giãn, mấy năm liền anh nuốt quá nhiều chữ vào não, nếu tiếp tục nuốt nữa, anh sợ mình bị đơ.

Thảo Phương bật cười.

- Thế nên anh về Việt Nam?

Lập Hy gật đầu.

- Thay vì đi đảo Hawaii.

- Anh quyết định sáng suốt đấy, vì ở đây có rất nhiều nơi du lịch lý tưởng, chẳng hạn như Nha Trang, Vịnh Hạ Long, Đà Nẵng….phong cảnh cũng tuyệt, em thấy chẳng thua gì nước ngoài.

- Em nói nghe có vẻ hấp dẫn nhỉ.

- Tuần sau em nghỉ phép, chúng ta cùng đi.

- Được…cảm…

Lập Hy chưa kịp nói hết tiếng ” cảm ơn ” thì nghe thấy tiếng Út Như la thất thanh ngoài vườn, anh và Thảo Phương vội chạy ra xem. Cảnh tượng náo loạn, cô con gái của chú Kiệt đang cầm con dao lớn, liên tục chém nhiều nhát vào gốc cây to trong vườn, hai người giúp việc hoảng hồn, la hét, còn bà Vú thì đang luống cuống, hối thúc người đàn ông đứng cạnh lao vào. Lập Hy đoán người đàn ông đó chính là chú Năm mà chị Kim vừa mới nhắc đến sáng nay. Thấy chú Năm chần chừ, Lập Hy không kịp nghĩ nhiều, anh chạy ào đến chỗ Út Như, dùng tay mình giữ chặt Út Như lại, Út Như vùng vẫy, con dao rơi xuống đất, cô la hét, chống cự và ra sức cắn mạnh vào tay anh, vết cắn mới trúng ngay vết cắn cũ, rĩ máu khiến anh đau điếng, nhưng anh vẫn cố ôm chặt Út Như, đợi bà Vú chạy lại, anh mới từ từ thả Út Như ra. Út Như lúc bấy giờ vẫn còn chưa hết hoảng loạn, cô ta nép vào lòng bà Vú, gào khóc.

- Cảm ơn, tay anh…không sao chứ? – Bà Vú nhìn anh.

Lập Hy lắc đầu.

- Không sao.

Anh cùng Thảo Phương trở vào nhà trong tiếng tranh chấp, cãi vả của những người trong cuộc.

- Ông biết Út Như bị kích động, tại sao còn vô ý vậy?

- Lúc nãy tôi đang chặt mấy bụi cỏ hoang thì có điện thoại, vừa nghe điện thoại xong, quay qua quay lại, Út Như đã…..nhưng đâu phải lỗi mình tôi, lẽ ra bà phải bên cạnh Út Như, canh Út Như chứ….

Bà Vú liếc chú Năm một cái rồi đưa Út Như lên phòng.

Tất cả những sự việc đó…bà Bình đều nhìn thấy qua khung cửa kính, bà lắc đầu, bà không hiểu tại sao Út Như càng uống thuốc, bệnh tình càng trở nặng, bà đã quá ngán ngẩm cái cảnh cùng người điên chung sống dưới một mái nhà, đã nhiều lần bà muốn đưa Út Như đi, đi càng xa càng tốt, nhưng bà không thể, bởi dù gì, Út Như cũng là máu mủ của ông Kiệt, là đứa con bất đắc dĩ của bà. Cái gì cũng có cái giá của nó và bà cho rằng chung sống hoà bình với Út, chịu đựng Út, chính là cái giá cho sự đổi đời của bà.

Hồi xưa, nhà bà nghèo, nghèo lắm, gia đình bà kiếm sống bằng nghề lái đò và bán trái cây dạo trên sông Hậu, nơi mà người ta vẫn thường gọi là chợ nổi Cái Răng, một địa điểm mang đậm nét văn hoá của vùng sông nước miền Tây, trước đây, khi hai đứa em của bà chưa chào đời, ba mẹ bà vẫn còn khả năng lo cho bà ăn học, nhưng từ khi nhà có thêm một mụn con trai, rồi lại thêm một đứa con gái, ba mẹ bà bắt đầu đuối sức dần, từ từ trở nên thiếu thốn, nợ nần, thế là bà quyết định xin thôi học. Bà muốn lao động để kiếm tiền phụ ba mẹ lo cho các em, bà muốn nhường phần ăn, phần học, phần hạnh phúc của bà cho tụi nó nhưng, cái nghèo, cái khổ nó đã bám…thì bám suốt đời, bám dai dẳng lắm, không phải cứ cố gắng là thoát khỏi nó được. Bà đã làm việc cật lực suốt cả thời thơ ấu, ngoài phụ ba mẹ buôn bán trái cây, bà còn giúp việc nhà, giúp người ta canh chừng xưởng đóng ghe thuyền, giúp người ta chăm sóc người già bị bệnh nhưng số tiền ít ỏi kiếm được từ những việc làm vặt vãnh đó không đủ để bà chu cấp cho gia đình bà một cuộc sống vẹn toàn, không đủ để xua tan gánh nặng trên vai ba bà và không đủ để cải thiện tình trạng thiếu thốn trong gia đình bà. Lúc bấy giờ, nghe nói đất Sài Gòn có nhiều cơ hội làm giàu, thế là bà quyết định bỏ xứ, cùng bà Tô lên Sài Gòn học may, làm việc nhà kiếm sống, hy vọng nay mai đổi đời, rồi bà gặp và yêu một người đàn ông, đó là người chồng đầu tiên của bà, cứ tưởng hạnh phúc đã mỉm cười, không ngờ cái số bà là số khổ, trong vòng hai năm, bà trải qua biết bao cay đắng ngọt bùi…lấy chồng, sinh con, chia tay, rồi lại tái hôn, chia tay… Quá mệt mỏi, bà rời Sài Gòn, một mình ra Vũng Tàu học trung cấp điều dưỡng, ra trường, bà xin vào làm việc trong một bệnh viện tư lớn và ở đây, bà có cơ hội quen biết ông Kiệt.

Ông Kiệt chính là người đã thay đổi số phận cả gia đình bà, thổi một luồng sống mới vào cuộc đời bà và biến bà trở thành người phụ nữ giàu có, quyền lực như hiện nay.

Bà biết ơn ông, bà mãn nguyện với sự lựa chọn của mình.

Kẻ thứ ba,

Kẻ phá hoại hạnh phúc của người khác,

Kẻ bị người đời căm ghét và nguyền rủa.


……………..Bà không bao giờ ân hận !!!

( Còn tiếp

Chương 3: Tiếng đàn trong đêm )


Múi giờ GMT. Hiện tại là 09:40 PM.

Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2018, Jelsoft Enterprises Ltd.