![]() |
Rồi có hôm nào trở lại đây
Biết sẽ gặp trăng giữa phố này Vẫn nụ cười buồn hôm đưa tiễn Hay đã bồng bềnh theo gió mây ? Ta úp bàn tay đếm tháng năm Xa nhau cũng được mấy trăng rằm Về đây anh mượn trăng Mặc Tử Cùng với trăng em vện tơ tằm Như thế đẹp đôi em với trăng Không kèn không trống vẫn tung tăng Thôi nhé từ đây không buồn nữa Đêm ngày quấn quít chẳng cách ngăn |
Xa em rồi anh mới biết mình yêu
Cái tình yêu ngỡ đã mất trăm chiều Ôi đau đớn, tiếng lòng anh đau đớn Tình lại đi, anh mất, mất thật nhiều Xa em rồi, lòng anh, anh mới hiểu Khi bên nhau ta cứ giễu cứ đùa Ôi cuộc đời không thắng tất phải thua Anh không thua nhưng cũng chưa kịp thắng Cứ tưởng rằng số phần mình may mắn Bởi ít âu lo tình ngắn tình dài Đâu có ngờ anh bước quãng đường sai Để xa em, độ chừng xa mãi mãi Thôi nhé em tình anh đẩy gửi lại Có được chăng chút lãng mạn hôm nào Trên đường đời lần nữa muốn gặp nhau Anh van xin đừng muộn màng em nhé !PVER |
GỌI THU Mỗi năm thu đến chỉ một lần Bắt đầu bằng lá rụng đầy sân Bằng cơn gió nhẹ, trời xanh ngắt Bởi thế nên thu đẹp bội phần Hôm nay lại về thu ngày ấy Bỗng dưng tôi buồn dưới mưa bay Mưa chi cho lòng người se lạnh Cho bóng hình xưa thoáng đâu đây Biết rằng sẽ không còn em nữa Đời tôi em chỉ đến một lần Nên tình yêu đó thành vĩnh cữu Còn em, bởi thế đẹp tuyệt trần PVER |
Cớ sao ta phải viết thơ yêu ?
Phải than phải thở nhớ ai nhiều ? Phải dệt chiều tím càng thêm tím ? Phải pha giấc mộng với cô liêu ? Viết để làm chi có hết buồn ? Có vơi nước mắt lệ thôi tuôn ? Hay càng ôm ấp sầu biền biệt ? Nhỏ vào sông nước đã cạn nguồn ... Muốn thỏa nỗi lòng trong phút giây Ai đó xin nghe lời tôi đây Tìm một góc trời nào hoang vắng Gào thét tên kẻ phụ tình này Có thế may ra sẽ nhẹ lòng Không còn tức giận kẻ phụ vong Không còn đè nén chi ngẹt thở Nước mắt dại gì chảy vào trong ... PVER |
Trời sinh ta cớ sao đa tình lắm
Nên ngỡ mình hạnh phúc nắm trong tay Yêu một người lại thích kẻ thứ hai Rồi thoáng chốc không còn ai đâu nữa Mỗi cuộc tình là bài thơ không tựa Viết nửa cho em và nửa cho ta Tiếc cho mình không hát nổi bài ca "Yêu là chết trong lòng một ít" Chết nhiều lắm rồi những đêm thút thít Chết cả nụ cười thân thiết ngày xưa Chỉ còn lại đây rả rích cơn mưa Với bao giọt buồn mênh mông lạnh ngắt Tia sáng cuối cùng trong đêm vụt tắt Và giọt cuối cùng nước mắt ... hay mưa ??? Em biết đâu ta thèm chút yêu thừa Của ai đó chắc vô tình sót lại ... Giờ ta biết yêu không hề khờ dại Chỉ vì yêu không thực tại mà thôi Một nửa ta ơi thất lạc đâu rồi Ta đa tình nên đuổi tìm mi mãi ... PVER |
LANG THANG Bạn có bao giờ đi lang thang Qua những lối trăng khắp nẻo đàng Ngước nhìn mây bay mà tự hỏi Trăng có cùng ta lạc bước hoang ? Đêm ngắm sao trời sao lại sao Sao cho ta biết trời bao cao Mà mãi phương trời kia em cũng Đang ngắm vì sao của hôm nào ... ??? PVER |
ÁNH TRĂNG SẦU Trời buồn nên đổ giọt mưa ngâu Làm em hờn dỗi "không chịu đâu !" Vì mưa làm ướt trăng em hết Anh phải gom mây ủ trăng mầu Ôi nhớ làm sao những ngày xưa Anh thầm cám ơn những cơn mưa Vô tình xui khiến mình hai đứa Chẳng có nợ duyên ... hóa yêu thừa !!! Giờ trăng tròn lắm em thấy không ? Trăng sáng vành vạnh cả mom sông Em không còn vớt trăng e ấp Mà đổ trăng tan với rượu hồng Trời buồn sao chẳng chịu mưa ngâu Cho úa mờ đi ánh trăng sầu Trời biết em hờn ... không mưa nữa Tình xưa em đã vứt đi đâu ? PVER |
Biết rằng em chẳng đến nữa đâu
Cho nhớ nhung, cho phố giăng sầu Cho tận đáy lòng đau khắc khoải Cho ngày chờ đợi khuất đêm sâu Ta thường trách hận ai thay đổi Vậy cớ sao giờ ta đổi thay Ngày đó yêu em không thề thốt Lỡ mất em rồi mới chua cay Hai năm vừa tròn gặp lại em Ôi tình xưa ấy chẳng sao quên Vẫn nụ cười đó nay bỗng lạ Không còn thân mật thuở mới quen Tan nát cõi lòng xót xa đau Anh vẫn còn yêu vẫn khát khao Nhưng giờ anh biết tình tuyệt vọng Em chẳng bao giờ đến nữa đâu ... PVER |
Xin em dừng ở xa tôi một thước
Đừng vô tình dấn bước vào hồn tôi Hãy lặng yên, tim tôi ngủ say rồi Đừng thúc nó, lỡ tôi yêu em mất ... Tình đau khổ nên từ lâu chôn cất Vết thương lòng còn vương vấn chưa nguôi Ta nợ tình kiếp trước trả chưa xuôi Nên trời phạt em vào đời ta nữa ... PVER |
LẼ NÀO Anh nhớ em nhiều mấy hôm nay Nhớ, rồi thương nhớ, nhớ thương đầy Như sông nhớ biển triền miên chảy Từng lúc, từng giờ, từng phút giây ... Nhớ em làm cháy bỏng tâm hồn Sa mạc nhớ nước buổi chiều hôm Như én lạc đàn bay tìm bạn Tiếng nhạc lẻ loi tiếng trống dồn ... Nhớ người thời gian cứ qua nhanh Xuân xưa cũng héo úa trên cành ... Chợp mắt nhớ người không ngủ được Có lẽ nào em lại quên anh ? PVER |
Ôi suốt mấy ngày không tin em
Lòng anh như bị lửa nung mềm Nghe nửa thân người như tê dại Rượu chẳng nhấp môi cũng say mèm ... Không lẽ mình đã yêu rồi nhỉ Dù cứ dối lòng bạn mà thôi Tình yêu diệu kì, kì diệu thật Một trái tim thèm được kết đôi Em đó bây giờ có vậy không ? Có nghe xao xuyến ở trong lòng ? Có hòa trái tim anh nhịp đập ? Hay còn e ngại những chờ mong ? Chúng mình tuy cách một không gian Nhưng giữa bao sông núi bạt ngàn Một lá thư tình mai em gửi Thì khoảng không nào quá một gang ! PVER |
RU TRĂNG
Khi nào sẽ đến lúc hoàng hôn Để gặp vầng trăng lủi thủi buồn Đêm sao không ngủ, ngồi chi đó Trăng ơi, trăng có thấy cô đơn ? Ta muốn ôm trăng mà vuốt tóc Rồi kể trăng nghe chút nỗi lòng Nhưng mà không được, làm sao được Em sẽ giận hờn tội anh không ... Đành thôi ta sẽ hát trăng nghe Những bản tình ca lắm não nề Thế rồi một đêm dần qua hết Trăng sướng chưa kìa, đã ngủ mê ... Thôi tạm biệt trăng anh đi đây Về đâu bóng ngã, dáng thêm gầy Ta kẻ thức ru trăng sao ngủ Ai dỗ giùm ta giấc mộng đầy ... PVER |
SAO TRĂNG NHÌN TRỘM ANH ?
Không hề nghe tiếng động Cũng không thấy để nhìn Mà sao không gian rỗng Hình như có kẻ rình ? Ngoảnh mặt đi trời sáng Quay lại chợt tối om Cái gì vừa khuất dạng Đằng sau lá mấy vòm . A ha, ta nằm im Hắn cũng đứng im lìm Giọt Trăng vàng nhè nhẹ Làm xao xuyến con tim . Thôi biết rồi, biết rồi ! Mấy ngày qua Trăng dỗi Ta chưa lời xin lỗi Trăng ngượng ngùng không lên . Trăng ơi đừng giận nữa Anh hát đền Trăng nghen ! Thôi mà .... Đừng chơi trò con nít ... Nhìn trộm để làm quen ! PVER |
VÒNG TRÒN TÌNH YÊU
Nếu lấy trái tim làm điểm tâm con Và cảm giác làm chiều dài bán kính Thì từ đấy ta vẽ được đường tròn Mà tình yêu là toàn phần diện tích . Đó không phải là vòng tròn cố định Vì cảm giác cứ thình lình đổi thay Như lúc mắt gặp mắt, tay gặp tay Hai bán kính mới giáp nhau tiếp tuyến . Rồi cứ thế hai điểm tâm lưu luyến Bán kính dài mới tiến đến giao nhau Hai vòng tròn cắt lúc cạn, lúc sâu Chứ không giáp như lần đầu tiên nữa . Đến một lúc hai tâm như ngọn lửa Vẫn cháy bùng trước cơn bão chia xa Không cần bán kính dài ra thêm chi nũa Bỏi đường tròn khi ấy đã giao thoa . Bạn đã thấy điều kì lạ hay chưa ? Phần giao nhau là phần yêu nhau đấy Ừ có lẽ bạn không hề nhìn thấy Vậy hãy bắt đầu tập vẽ từ trái tim ... PVER |
LẠC MÙA
Triền đèo đỏ rực khóm hoa gì ? Mọc dài từng mảng, cánh li ti Len lỏi màu hường pha sắc tím Dừng xe không kịp ... hỏi tên chi ? Cứ gọi phong phênh hoa "lạc mùa" Chẳng hay có biết cuối thu chưa ? Mà vẫn thay chồi, khoe sắc mãi Cợt đùa cùng gió đẩy, gió đưa . Ngớ ngẩn qua đèo mới nhớ ra Mình cũng "lạc mùa" khác chi hoa Bốn năm chín tháng còn lận đận Học đòi thiên hạ chuyện đi xa . Đèo nghiêng, trời lạc cánh chim nghiêng Ngó lại vùng hoa, chợt não phiền Xe chạy về đâu ? chưa biết nữa ! Bao giờ hái được cánh hoa tiên ?? May mắn lòng mang niềm an ủi Long bong khắp nẻo chẳng riêng anh Đợi lúc "đúng mùa" hoa đỏ nở Thời anh giã biệt kiếp lữ hành ... PVER |
TÌNH YÊU PHẢI CHĂNG CHỈ NHƯ LÀ NHỮNG ÁNH SAO ?
Họ ngồi đó, Giữa màn đêm vũ trụ Say sưa ngắm những đốm c hói sáng Sao Trời đen cũ, mà ánh sao không cũ Bởi Vì Sao ngày ấy Đã chết tự hôm nào . Họ tìm mãi Nhưng mấy người hiểu được Khi Sao mọc Chỉ là khoảnh khắc thôi Dù hào quang vẫn dài như vệt nước Nhưng bụi Sao tan tác triệu năm rồi . Ta có lẽ là kẻ may mắn nhất Được hiểu điều thầm kín của ngàn Sao Vượt quãng đường vô tận về Trái Đất Để màn đêm thoáng chốc rực sáng màu . Buồn thật ! Rực rỡ thế mà đã là quá khứ Thấy rõ ràng mà có tồn tại đâu ? Bạn đừng tưởng đã bắt được Sao rơi Không, Đó chỉ là điều không hiện hữu ! Như tình yêu Tưởng chừng đang xanh màu vĩnh cửu Mà thực ra đã mất tự bao giờ . PVER |
ĐỪNG EM NHÉ
Biết em nhớ ... Anh cũng nhớ đấy thôi, Chẳng có ai mong yêu dấu chia rời Càng muốn gặp ... Sợ lúc xa không nỡ Cứ phân vân, nên giấu mãi một lời . Bảo với em đừng ngắm ánh chiều vàng Đừng mơ mộng ... Anh về, Lúc đông sang . Đừng em nhé, đừng mỏi mòn đôi mắt ! Để rồi nghe ... Tim tan nát bẽ bàng !!! Dặn với lòng không về đấy nữa đâu Về làm chi ... Cho em khổ Em sầu . Mỗi lúc xa, hai đứa buồn ... như chết Đêm nhớ nhiều, chẳng ngủ được bao lâu ... PVER |
SAO BĂNG
Trời ạ mấy hôm chẳng có Trăng Làm sao tâm sự với chị Hằng Ta cứ thập thò ngoài cửa sổ Mong mỏi tìm một dấu Sao Băng . Họ bảo Sao Băng sao nguyện ước Vô tình bắt gặp nhớ cầu xin Đêm nay anh quyết chờ bằng được Sẽ ước mong cho chuyện chúng mình . Nhưng trời ảm đạm mấy hôm rồi Mây xám u buồn chẳng muốn trôi Ngủ quên lúc nào anh không biết Thấy mình lạc lõng giữa chơi vơi ... Đêm mơ còn thấy vạn Sao Băng Lấp lánh rơi rơi cạnh chị Hằng Mừng quá anh cười trong giấc ngủ Tha hồ ước nhé Trăng ơi Trăng ! PVER |
THU KHÔNG CHẾT
Thu rồi lạ quá lá chưa vàng Chỉ nghe âm ỉ tiếng thu sang Đến nhanh sao mà đi chậm quá Để ý thơ ai cứ lụy tàn ... Đầu thu nên lá trời xanh biếc Như mảnh tình luôn day dứt tim Thế rồi từng lá từng lá úa Lòng kia chưa ngớt một nỗi niềm ... Đã biết lá kia sẽ đổi màu Tình yêu cũng nhuộm lắm thương đau E rằng đến lúc tình vàng úa Mình hết nồng nàn thương mến nhau ... Làm sao để giữ lá còn xanh Tình yêu mãi mãi sống trên cành Anh dệt thơ tình treo muôn lá Thế là em khỏi sợ xa anh . Ai ơi đừng nhuộm lá cho vàng Cho mình hai đứa chẳng lìa tan Duyên này duyên cuối đời em nhé Đừng bắt kẻ yêu phải lỡ làng ... |
Mai anh về có thành người xa lạ ?
Ba năm chờ ... vội vã lốt truân chuyên Mai anh về trời muộn màng sang hạ Cũng kịp làm một kẻ sớm vô duyên . Mai anh về để rồi đi bất tận Mây mây mây, mưa rửa áo bụi mờ Mai anh về nghe lòng thôi oán hận Mưa mưa mưa, mây phủ kín ngã chờ . Mai anh về học làm thơ đoạn kết Và bắt đầu những lối viết không quen Mai anh về hỏi đời câu quê kệch Có cuộc tình nào bắt đầu bằng dấu chấm hết không em ? |
NGÃ RẼ
Đã thấy con đường dài hun hút Và những hàng xe nối đuôi nhau Từng chiếc từng chiếc nhanh vùn vụt Thành ra thứ tự trước rồi sau . Đường xiên bất chợt rẽ lưng chừng Lắm xe chạy thẳng, vài chiếc ngưng Ngã rẽ còn thơm mùi nhựa mới Quyến rũ hàng xe chẳng chịu dừng . Thong thả mà đi hỡi chuyến xe Đừng ham những lối ngợp bóng che Phẳng phiu trơn mướt mà quên mất Đã quyết định đi, sẽ khó về ! Con đường ... biểu tượng của tình yêu Thử thách thủy chung ... ngã rẽ nhiều Còn ta là những dòng xe ấy Rẽ dọc, rẽ xuôi ... sớm lại chiều . PVER |
Không ngờ có người giữ nhiều quá !
|
Trích:
|
TÀN THU
Gần nhà có một cái cây cao Chẳng biết gọi tên như thế nào Cứ độ thu về thay màu lá Vàng đi từng chiếc bởi vì sao ? Mấy lúc đi ngang tôi vẫn nhìn Đâu ngờ bên ấy có ai xinh Mỗi chiều ngồi xếp dăm lá rụng Mà thả thuyền mơ một mối tình ... Tôi ước cùng em nhặt lá vàng Để làm chi nhỉ ... để miên man Để nghe thu úa trong tình ái Để ý thơ thôi bớt bẽ bàng Có lẽ thuyền em thả bến thu Còn tôi chờ mãi bến sương mù Bởi vậy em đành neo ngõ khác Bỏ thuyền tôi lại bến tương tư ... Lá cứ rơi hoài trong lặng câm Tôi vẫn yêu ai, vẫn âm thầm Cầm chiếc lá vàng ba cánh nhọn Tựa mũi tên tình da diết châm Lặng lẽ mùa thu qua quá mau Tên em, chẳng biết gọi ra sao Cây ấy cuối mùa, gầy xơ xác Tên vẫn chưa hay gọi thế nào !!! PVER |
TỘI ĐA TÌNH
Phán tội gì đây cho kẻ đa tình Đã làm chết trái tim nghìn cô gái Hắn có lẽ sẽ lãnh án tử hình Nếu quan tòa là Nữ Thần Tình Ái Ai tình nguyện làm luật sư bào chữa ??? Khi cáo buộc chật kín cửa thiên đường Ai giúp hắn ở trước vành móng ngựa Ai đọc kinh sám hối cạnh bên giường ??? Giữa lúc ấy xuất hiện Thần Trí Tuệ Bước từ tốn đường bệ giọng vang vang : Xin tòa hãy ban cho lần ân huệ Còn nguyên nhân xin lý giải rõ ràng : Chuyện tình cảm quyết định bằng cảm xúc Không thể dùng trí tuệ để phân minh Yêu đương bất chợt xảy ra trong một lúc Thế làm sao tránh được khỏi tội tình Tòa chấp nhận phán tội xuống chung thân Và khổ sai cho hết đoạn đường trần Hết dở dang là bắt đầu dang dở Nhưng chẳng được tình yêu dẫu một lần Thế mới biết : Ai mang cái kiếp đa tình Ấy là phải chịu tử hình con tim PVER ( Toàn bài Rinfu chỉ thích 2 câu cuối :( ) |
LỖI DO TRĂNG
"Ai bắt Trăng vàng để trên cao Lỡ không xuống được phải thế nào ?" Ta ngóng chờ Trăng ba bốn bữa Còn hôm nay nữa nhớ xiết bao Chờ Trăng ta trách hờn Trăng đó Cứ bỏ đi hoài mỗi sau đêm Cũng giống như ta, lời em trách "Sao bỏ em hoài da diết thêm !" Trăng mọc giữa xuyên lá với cành Vô tình ngăn trở lối yêu anh Ánh Trăng c hói lọi màu chia cách Trăng hỡi vì sao lại nỡ đành ? Ta trách hình Trăng, trách bóng Trăng Mỗi khi đêm xuống lại y rằng Mang theo thương nhớ đầy trăm tuổi Cợt đùa như mấy ả nhố nhăng Trăng có buồn ư ? Em có buồn ? Chỉ vì do lỗi ánh Trăng suông Trăng khóc hay là em đang khóc ? Do lỗi Trăng mà, lỗi Trăng luôn Chợt muốn từ nay không Trăng nữa Để gió thôi buồn, khỏi lao xao Để Trăng thôi khóc lời muôn thuở Ai bắt Trăng vàng để quá cao ? Trăng vàng khéo để trên cao Không đi xuống được té nhào xuống anh ... PVER |
Trích:
|
Trích:
HK là ai dzị ta :unsure: có phải nick cũ của HK là "teo" hông ? |
Trích:
Thương em vì bởi em là Hằng Nga Hôm nay em xuống trần gian Em ở đâu ?em là ai ?anh tìm ... |
MÀ TA LÀ CẢ ĐỜI PHỦ NHẬN
Đến lúc nguời xa phải xa người Đừng buồn gì hết, cũng chớ vui Hương xuân phơi phới nhờ gió mới Để ngọn gió đùa chợt thoái lui . Phủ nhận làm chi ngọn gió đùa Lần đầu coi nhẹ chuyện thắng thua Ừ, Khinh rẻ tình người, ta kiêu ngạo Nên kệ bao lời trách chát chua . Mặc kệ bảo lòng thôi mặc kệ Cũng đành làm một kẻ vô tình Để ai còn dịp yêu ai khác Sẽ hiểu được chăng chuyện giữa mình . Không hiểu được nhau cũng chẳng sao Bởi em họ ví tựa hoa Đào Mà ta là cả đời phủ nhận Thì đợi làm chi một câu chào ? PVER |
KHI ẤY
Khi điếu thuốc không còn đắng bờ môi Là khi ấy nỗi đau che lấp rồi Anh tiều tụy sau mỗi lần châm lửa Tìm chút gì sót lại thuở xa xôi Khi bóng tối không ru anh giấc ngủ Là khi ấy vẫn chưa đủ chán chường Còn lại gì ngoài hai chữ yêu đương Để dỗ yên thêm dăm ba giấc mộng Khi tiếng hát không làm anh rúng động Là khi ấy cuộc sống đã mệt nhoài Nỗi chán chường vẫn chưa chịu nguôi ngoai Ừ, thì rít ... dẫu vài hơi vô vị Khi cái ác anh không màng khinh thị Là khi ấy mọi thứ chỉ bình thường Xứ lạ giờ cũng chợt hoá quê hương Nên ta chẳng cần chi nơi nương tựa Khi bài thơ anh viết không được nữa Là khi ấy thôi sắp sửa cạn lời ... Không tha thiết ngoài ấy lá cứ rơi Không còn biết thu về trong khi ấy ... PVER |
YÊU
<span style='color:purple'> Ôi thế là qua một buổi chiều Cũng với nắng vàng gió hiu hiu Cũng cái cảnh buồn mà ai đấy Đem lấy làm từ định nghĩa yêu ! Bên nhà bên ấy nắng có vàng ? Có mây nhè nhẹ gió mơn man ? Chớ để bên này yêu quá mất Cùng yêu đi nhé, hỡi cô nàng ! Tôi gửi cho em giọt cuối cùng Vô tình nhặt được lúc mông lung Hôn lên theo gió lời tình ái Mong nàng giữ hộ giọt nắng chung Nhưng có ngờ đâu gió trả về Giọt chiều hoang tái buổi đam mê Gió ơi đừng nói tôi hẳn biết Tình chưa say kịp đã tái tê Tôi biết mình yêu ... chỉ một mình Bài thơ "Yêu" ấy chợt tôi khinh Nắng vàng gió nhẹ ... yêu ... tôi trót Nhưng lần này nữa cũng làm thinh</span> PVER |
SANG MÙA
Em ạ hôm nay gió đổi mùa Hỏi em "em đã hết buồn chưa ?" Anh nhủ lòng anh, lòng em nữa Bên ấy bao giờ thôi hết mưa ? Cái rét đâu về ở với anh Gian phòng tuy chẳng lợp mái tranh Thế mà tê buốt hai lần áo Mỗi lần trăn trở lúc sang canh Em ạ mấy khi gió chuyển mùa Mấy lần anh nhớ sáng rồi trưa Tên em, anh gọi ... thầm...anh gọi ... Bùi ngùi chẳng thấy tiếng em thưa ... Anh biết bên em vẫn ấm trời Mà lòng hai đứa tựa sương rơi Sương rơi từng hạt, đều từng hạt Như những giọt tình nhỏ đôi nơi... Ừ nhỏ xuống đi tình ta đấy Còn ngại ngùng gì gió sắp sang Ừ nói với em lòng ta đấy Mùa khác nhưng tình vẫn chứa chan Em ạ mỗi khi gió sang mùa Bắt đầu lất phất những hạt mưa Là lúc lòng anh như nhuốm bịnh Chẳng biết bịnh gì ... chắc tương tư ! PVER |
Lau qua khong gap PhoVangEmRoi, khong biet him da chet chua? :rolleyes:
|
Trích:
Chả phải thơ làm cho Lỳ mà cứ đòi Lỳ tìm giùm, xía ! :cuoino: Trả công đi nà. ( hú dzía, may là có bé RinFu repost giùm, hông là bị ổng onion summer thí tía :laughing: ) |
thanks luly, conbuomxinh còn sống không ta?
|
Mấy nhỏ ghệ nhí của anh, anh hông nắm hết lý lịch, hỏi em cũng như không :laughing:
Nói nhỏ hoy không có người bị đòn :laughing: |
| Múi giờ GMT. Hiện tại là 02:11 AM. |
Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.