![]() |
|
![]() Tháng năm đẹp long lanh màu xanh ngọc Đôi bóng câu lượn vờn tít trời xa Thoảng trong gió lùa ngọt mùi hương cỏ Lãng đãng êm trôi đám mây hiền hòa Tháng năm nồng nàn hoa linh lan trắng Dưới nắng hạ tinh khiết nụ li ti Sáu cánh bung xòe môi sương rộ thắm Đong đưa gọi mùa hạnh phúc trở về Đem tương tư khoanh thành xâu quãng lặng Lục lạc tròn rung từng note vọng âm Tuôn khép nép rũ mềm trong lá biếc Từ sâu lắng những giọt lệ trong ngần Những đóa hoa chuông mong manh chớm nở Tháng năm còn rét dịu cơn gió se Gửi đến tình quân chùm hoa thơm thảo Như lời tình tự vẹn câu ước thề… PTMC Heureux 1er Mai N:hoa: Tiểu Vũ Vi 01/05 |
![]() CHẠM MÔI THÁNG 5 Phôi pha em một góc trời Mùa thương ở lại níu đời mơ hoa Hương xưa một nét nhạt nhòa Tưởng rằng đã cũ một hòa tan nhau Phôi pha vẽ lại mùa đau Từ ly nhau mãi để nhàu ngày xưa Lần tay ta đếm sao thưa Đêm chong đèn nhớ một vừa tình em Tháng năm khô nụ môi mềm Chờ cơn mưa hạ say mèm tiếng ru Giấu đi khúc nhớ thiên thu Tình như mơ...đã cạn dù xa xăm Thơm lây tóc gió tháng năm Chút lòng như mới cứ đằm thắm trôi Sông quê vẫn một lỡ bồi Thuyền neo bến lạ qua rồi đời nhau. Hoàng Chẩm |
![]() Em về áo lụa vương phy Em về áo lụa vương phy Ta đi tìm thưở xuân thì yêu em Rồi từng đêm lại từng đêm Giấc mơ tình ái êm đềm có nhau Em về tình chợt trở đau Vết thương tình cũ úa màu thời gian Hôm nào em đã sang ngang Bỏ ta ngày tháng ngỡ ngàng lặng im Em về buốt giá con tim Phố xưa lặng lẽ đắm chìm yêu thương Ngoài kia cơn gió buồn vương Mình ta đi dưới con đường lẻ loi ... Khiếu Long |
![]() Ly Ca Hành, khúc niệm trăng Chiêm đình một bóng hoàng phi Lặng nghe tiếng quốc thầm thì ru đêm Môi ngoan ướt đẫm lệ mềm Niệm trăng tưởng nhớ lòng thêm úa nhàu Quê người đời lỡ tình đau Nguyệt cầm nức nở tơ sầu dở dang Sương câm mộ khúc Đồ Bàn Hai châu Ô, Lý...hồng nhan tủi niềm Ly ca hành, nát buồng tim Tái tê phận bạc duyên tình oán thương Chàng ơi có thấu buồn vương Giờ ta lẻ nhạn đoạn trường hồn côi Tiểu Vũ Vi 01/05/2021 |
![]() Mến chúc các anh chị và các bạn một ngày Lễ Hiền Mẫu thật vui tươi và ấm cúng ... |
![]() Gánh Mẹ Tác giả: Quách Beem Trình Bày: Hồ Hoàng Yến Cho con gánh mẹ một lần, Cả đời mẹ đã tảo tần gánh con. Cho con gánh mẹ đầu non, Cả lòng mẹ đã gánh con biển trời... Ngày xưa mẹ gánh à ơi! Con xin gánh lại những lời mẹ ru. Đường đời sương gió mịt mù, Vì con hạnh phúc chẳng từ gian nan... Để con gánh mẹ đừng can, Sợ khi mẹ mất muộn màng gánh ai? Cho con gánh cả tháng dài, Gánh qua năm ròng những ngày đắng cay. Cho con... gánh cả đôi vai, Thân cò lặn lội sớm mai vai gầy. Mẹ già lá sắp xa cây Lỡ đâu lá rụng tội này gánh sao? Mẹ ơi sóng biển dạt dào, Con sao gánh hết công lao một đời. Bông hồng cài áo đúng nơi, Đâu bằng bông hiếu giữa trời bao la. Cho con gánh lại mẹ già, Để sau người gánh chính là con con... Cho con gánh mẹ một lần, Cả đời mẹ đã tảo tần gánh con. Cho con gánh mẹ đầu non, Cả lòng mẹ đã gánh con biển trời... Ngày xưa mẹ gánh à ơi! Con xin gánh lại những lời mẹ ru. Đường đời sương gió mịt mù, Vì con hạnh phúc chẳng từ gian nan... Để con gánh mẹ đừng can, Sợ khi mẹ mất muộn màng gánh ai? Cho con gánh cả tháng dài, Gánh qua năm ròng những ngày đắng cay. Cho con... gánh cả đôi vai, Thân cò lặn lội sớm mai vai gầy. Mẹ già lá sắp xa cây Lỡ đâu lá rụng tội này gánh sao? Mẹ ơi sóng biển dạt dào, Con sao gánh hết công lao một đời. Bông hồng cài áo đúng nơi, Đâu bằng bông hiếu giữa trời bao la. Cho con gánh lại mẹ già, Để sau người gánh chính là con con... Cho con... gánh cả đôi vai, Thân cò lặn lội sớm mai vai gầy. Mẹ già lá sắp xa cây Lỡ đâu lá rụng tội này gánh sao? Mẹ ơi sóng biển dạt dào, Con sao gánh hết công lao một đời. Bông hồng cài áo đúng nơi, Đâu bằng bông hiếu giữa trời bao la . Cho con gánh lại mẹ già, Để sau người gánh chính là con con... Để sau người gánh chính là con con... |
![]() ![]() Mùa Phượng Tím Tác giả: Trịnh Lâm Ngân Trình Bày: Mạnh Đình Nụ hoa tím buồn, ngày nào mình trao nhau Hẹn rằng mai sau, lỡ duyên mình chia cách Thì dù xa xôi vẫn không phai nhạt lòng son Vẫn luôn giữ trọn tình quê Dẫu muôn trùng dặm ngàn xa cách. Giờ xa quá rồi Lời hẹn thề năm xưa Người đành quên nhau Bước đi cùng duyên mới Để lại riêng ta Với câu ca buồn từng đêm. Trách ai nỡ vội lìa xa Cánh hoa buồn đành rụng theo nỗi buồn. Từ ngày xa vắng tháng năm trôi bềnh bồng Cuộc sống bôn ba Giạt trôi nơi xứ người Từng mùa hoa tím Đã trôi theo giòng đời Nhìn hoa buồn rơi Thương cuộc tình năm xưa Ngàn hoa tím buồn Ngập trời ở nơi đây Gợi lại trong ta Cánh hoa buồn năm cũ Nhặt cành hoa rơi Xót thương cho cuộc tình xưa Hỡi em biết giờ về đâu Biết mai này mình còn gặp lại nhau !? |
![]() Paris, Tháng Sáu Tháng Sáu vừa về đã ướt thơ Paris lành lạnh... thoáng thẫn thờ Thiên Thu nức nở bên chiều vắng Có một nỗi buồn theo giấc mơ Em nhắc nắng vàng với áo đan Anh đem nhốt chặt giải tơ mành Không dám gieo chi vần thương mến Ngại ngùng em bảo: mộng miên man Sớm này sương đọng giọt bờ vai Anh hái trao em nhánh hoa Lài Mong chút tâm tình theo cỏ dại Giữ lại đôi lời trong gió mai Em có đi về lối cũ không Tình không... không đặng... ngập cõi lòng Kẻ ở người đi buồn năm tháng Anh tự giam mình... mãi chờ trông Hoàng Thy Mai Thảo |
![]() ĐỜI VẪN LÃNG DU Đời lãng du ta lại ra đi Nhìn em không biết nói năng gì Bên sông dòng nưóc nhiều lưu luyến Quán hẹn hương tình như ưót mi Quán bên sông giờ đã vào thu Bâng khuâng trời chớm lạnh sương mù Gió đâu hiu hắt sao buồn quá Giọng hát ai buồn như tiếng ru Ta sẽ về trên một dòng sông Nhìn em trong xác pháo tươi hồng Dù tim ta vỡ từng muôn mảnh Nhưng vẫn yêu ngưòi em biết không Ta sẽ đi phưong ấy thật xa Đời ta lữ khách kiếp xa nhà Hành trang là những sầu rơi rụng Em có bao giờ nhớ đến ta KHIẾU LONG |
![]() Chỉ là lời muốn nói Chỉ là lời muốn nói Anh yêu em muộn màng Như mùa đông lặng lẽ Cùng mây trời lang thang Chỉ là lời muốn nói Anh yêu em dại khờ Tình yêu là thế đó Anh thành gã làm thơ Chỉ là lời muốn nói Anh yêu em ngọt ngào Dù đời nhiều cay đắng Bao nỗi buồn xanh xao Chì là lời muốn nói Anh yêu em suốt đời Cho đến tàn hơi thở Một ngày nào mưa rơi Chỉ là lời muốn nói Anh nói với em rồi Để mai này xa cách Mãi yêu em thế thôi Khiếu Long ![]() Còn đây lời nguyện ước Còn đây lời nguyện ước Dù ngày tháng thênh thang Anh như là biển rộng Ôm bờ em sóng tràn Tiếng lòng thay lời nói Gói tình vào nụ thơ Tương tư miền khắc khoải Mình yêu nhau dại khờ Vô thường trên phố ảo Lạc cõi tình xuyến xao Thuyền trăm năm duyên định Hò hẹn những ngọt ngào Góc tịnh nồng hương nhớ Gió lùa khúc lã lơi Cổ tích thơm huyền thoại Lãng trôi nhánh sông đời Đường trần bao nhiêu ngã Vẫn chỉ có anh thôi Dìu em qua bão tố Ta mãi bên nhau rồi PTMC Tiểu Vũ Vi 24/8/19 |
![]() TỰ TÌNH THÁNG SÁU Tháng sáu ơi ngọn ngành xanh vườn cũ Sông nước chiều xưa mở lối nhớ tình xa Tay trong nhịp thở nghe tiếng buồn rơi rụng Bến nước ân tình sâu lắng một mùa hoa Ta trở lại bên sông tìm giọt nắng Tháng sáu thì thầm khúc hát gửi lòng ai Mặt mày xưa ngó nhau buồn không nói Sợi tóc nào bay vẻ nét tàn phai Lưng chừng con nước như dòng đời lặng lẽ Nhớ ngày về theo dấu nụ hồng xưa Em đong đếm hương nồng mùa hạ trắng Chén hương cay môi thắm như cơn mưa Bây chừ một chỗ ngồi còn trống trải Còn đó ngày sang sông đi ngược đường tơ Như bắt giữ bóng đời nhau qua dâu bể Thì thầm âm xưa vọng tiếng đôi bờ. Đợi vầng trăng khuất mượn màu hoa tím Thuở đi về chải chuốt một giấc mơ Tháng sáu có nhau trong từng hơi thở Khéo tay buộc nối em giữ kín dòng thơ. Nước không cạn bởi mùa hoa tháng sáu Ngậm ngùi tôi một thoáng với tóc mây Nụ hôn muộn màng đầu đời cất tiếng Tình ơi! Còn tuổi nào nghe ngóng giữa vòng vây Hoàng Chẩm |
![]() Cổ Tích Tìm Em Ta về cổ tích tìm em Ngang qua thành quách miếu đền rất xưa Cổ tích chiều lạnh giăng mưa Mùa thu xanh biếc cũng vừa qua đi Ta về ôm mối tình si Lang thang giấc mộng xuân thì có em Để nghe lòng chợt buồn thêm Khi nhìn hoa rụng bên thềm hắt hiu Ta về ngày tháng buồn thiu Lối xưa kỷ niệm dập dìu người qua Nghe từng nỗi nhớ thiết tha Quay lưng tình đã không là của nhau Ta về cổ tích lòng đau Trong tim đầy những vết nhàu yêu thương Dấu chân lặng lẽ sầu vương Mưa bay mù lối ....con đường lãng quên ... Khiếu Long |
![]() Huyền Thoại Tình Em Đường về huyền thoại tìm em Qua lầu cổ tháp bên thềm rêu xưa Phiêu du cùng những cơn mưa Thu vàng lá úa cũng vừa bay đi Yêu người giữ trọn lòng si Nẽo phù vân ước mộng thì bên em Mười chờ chín đợi sầu thêm Đêm buồn khắc khoải nỗi niềm quạnh hiu Khói sương ký ức liêu xiêu Thơm hương kỷ niệm những chiều mưa qua Anh- em tình nhớ thiết tha Trầm mơ cổ tích đậm đà trong nhau Tương tư đọng kín hồn đau Đôi tim hòa nhịp bắt cầu luyến thương Bên nhau tơ vướng tình vương Trăm năm hò hẹn … vô thường chớ quên PTMC Tiểu Vũ Vi |
![]() MƯA QUA THI CA VIỆT NAM “Đường về đêm nay vắng tanh Dạt dào hạt mưa rớt nhanh Lạnh lùng mưa xuyên áo tơi Mưa chẳng yêu kiếp sống mong manh Lầy lội qua muôn lối quanh Gập ghềnh đường đi tối tăm Nghe trẻ thơ thức giấc bùi ngùi…” Trên đây là những lời ca thật ủ dột âm u, những màu sắc buồn bã của đêm mưa ướt át lạnh lùng trong bản nhạc “Kiếp nghèo” của nhạc sĩ Lam Phương. Vâng, nhạc sĩ Lam Phương đã đem “Mưa” vào âm nhạc Việt Nam. Những giọt mưa thánh thót rơi trong đêm khuya thanh vắng đã được nhạc sĩ tạo thành một giai điệu tuyệt vời nghe thật lâm ly não nùng. Còn các nhà thơ thì sao? Họ có đem những giọt mưa ấy vào thi ca hay không? Nói đến mưa trong dòng thơ Việt, ta thấy nhiều nhà thơ đã sáng tác rất nhiều tác phẩm bất hủ khi nói về mưa bay trong đời. Nói đến trời mưa là nói đến cảnh vật u buồn, ủ dột. Đường sá lầy lội ướt át triền miên. Mùa mưa là mùa của buồn bã âm u, mùa của hoang vắng lạnh ùng. Nhiều lúc nhìn mưa rơi ta thấy lòng buồn vời vợi. Buồn vì cảnh vật sao mà tiêu điều xơ xác, buồn vì đêm khuya nghe những giọt mưa thánh thót như nức nở bên thềm. Ta hãy nghe bà Huyện Thanh Quan tả cảnh mưa rơi chiều thu qua những dòng thơ thật xơ xác tiêu điều: “Thánh thót tàu tiêu mấy hạt mưa Khen ai khéo vẽ cảnh tiêu sơ Xanh om cổ thụ tròn xoe tán Trắng xoá tràng giang phẳng lặng tờ”. Thật vậy, cứ mỗi lần mưa rơi bao giờ ta cũng thấy cảnh vật thật tiêu sơ hiu quạnh. Cây cối như rũ rượi bơ phờ đứng dầm trong mưa qua những tháng ngày rét mướt. Nhất là cảnh bến đò ngày mưa ở miền quê hoang vắng mà thi sĩ Anh Thơ đã dệt nên những dòng thơ tứ tuyệt sau đây, làm cho ta thấy cảnh vật sao mà ủ rũ tiêu điều: “Tre rũ rượi ven bờ chen ướt át Chuối bơ phờ đầu bến đứng dầm mưa Và dầm mưa dòng sông trôi rào rạt Mặc con thuyền cắm lại đậu trơ trơ”. (Bức Tranh Quê) Cũng thế nhưng thi sĩ Trần Tế Xương lại tả cảnh trời mưa giữa đêm xuân, nhưng không phải với cây cối ủ rũ bơ phờ mà “Hết đối đèn khuya lại ngắm hoa”: “Thánh thót mưa xuân ướt mái nhà Gió đông gọi khách nhớ người xa Bể trần lai láng, chiều lên xuống Hết đối đèn khuya lại ngắm hoa”. Tuy nhiên cho dù “Hết đối đèn khuya lại ngắm hoa”, nhưng một khi trời đã mưa thì không sao tránh khỏi sự buồn bã được. Từ cổ chí kim, từ đông sang tây, chưa bao giờ ta nghe nói đến cảnh trời mưa nào mà vui cả. Đã nói đến mưa là nói đến buồn thảm, tiêu điều. Nhất là đối với những người đang yêu mà lại xa nhau, thì trời mưa là sự ngăn cách, chia ly. Chính trời mưa đã làm cho những người đang yêu nhau cảm thấy buồn vời vợi vì phải xa cách nhau, để rồi nhìn mây trời bay về nơi vô định mà lòng nhung nhớ triền miên. Nhất là lúc đêm khuya thanh vắng nghe tiếng mưa rơi thánh thót ngoài hiên, rồi nằm thao thức nhớ người yêu. Lắm lúc chàng ngồi đếm từng ngày để xem trời mưa kéo dài bao lâu rồi mà không chịu tạnh để chàng gặp lại người yêu cho bỏ những đêm dài trằn trọc vì nhung nhớ. Nhà thơ Nguyễn Bính đã diễn tả những ý nghĩa trên qua những dòng thơ lục bát sau đây thật nhẹ nhàng: “Tầm tầm giời cứ đổ mưa Hết hôm nay nữa là vừa bốn hôm Cô đơn buồn lại thêm buồn Tạnh mưa bươm bướm biết còn sang chơi”. Nhưng đau đớn thay! Biết bao đêm không ngủ vì tưởng nhớ người yêu rồi “Mùa thương tay đợi mắt chờ” đến héo mòn cả con tim. Nhưng khi trời quang mây tạnh, chàng vẫn không thấy nàng sang chơi nữa, nên chàng đã nức nở lệ sầu giữa dòng đời hiu quạnh vì vẫn còn đơn thương độc mã, một bóng một hình: “Hôm nay mưa đã tạnh rồi Tơ không hong nữa, bướm lười không sang Bên hiên vẫn vắng bóng nàng Rưng rưng… tôi gục xuống bàn rưng rưng Nhớ con bướm trắng lạ lùng Nhớ tơ vàng nữa, nhưng không nhớ nàng”. (Nguyễn Bính) Vì không gặp được nàng nên chàng lại nhớ, nhớ mãi nhớ hoài, nhớ thương rồi thương nhớ. Trời càng mưa chàng càng nhớ nhiều. Nhất là lúc trời mưa lại bay về trên xứ Huế, khiến cho cảnh vật sao mà buồn da diết: “Trời mưa xứ Huế sao buồn quá Cứ kéo dài ra đến mấy ngày Nhớ ai, ai nhớ mà thương nhớ … ….” (Nguyễn Bính) Không phải chỉ có nhà thơ Nguyễn Bính mới nhớ người yêu khi trời mưa mà bất cứ ai khi có người yêu cũng đều nhớ nhung chất ngất, nhất là khi người yêu đó đã là đấng phu quân của mình rồi. Ta hãy nghe nhà thơ Vi Anh bày tỏ nỗi niềm nhung nhớ của mình đối với chồng qua bài “Mưa tím hòang hôn” với những dòng thơ ngũ ngôn thật dễ thương và nhẹ nhàng: “Mưa chiều bên sông vắng Nhớ anh buồn bâng khuâng Ngón tay em thầm lặng Đưa tình vào mênh mông Sợi tóc dài thương nhớ Bềnh bồng trôi trong mưa Cơn mưa chiều vội vã Ướt đẫm chiều hoang liêu Mưa hoàng hôn tím ngắt Tím tà áo mây bay Tím khung trời ước hẹn Tím lòng em nhớ anh”. (Vi Anh) Tuy nhiên, có nhiều người bất chấp cả trời mưa vẫn cố gắng tìm cách gặp người yêu vì đã lỡ hẹn hò từ trước. Chàng đi đến quán nhỏ bên đường nơi hè xưa phố cũ, quyết chí ngồi đợi chờ rồi quay mặt ra công trường nhìn mưa rơi lá đổ mà lòng buồn vời vợi, vì vẫn chưa thấy bóng dáng người yêu xuất hiện ở công trường: “Mùa thu đêm mưa Phố cũ hè xưa Công trường lá đổ Ngóng em kiên khổ phút giờ”. (Cung Trầm Tưởng) Đã thế, nhiều người lại thích đi trong mưa để tiễn người yêu về nhà sau giờ tan học. Hình ảnh chàng dắt tay người yêu đang còn tuổi học trò đi dưới mưa khi lá vàng rơi phủ ngập cả đại lộ hôn hoàng là hình ảnh đẹp tuyệt vời của những mối tình lãng mạn nhất trong thi ca Việt Nam. Sau khi tiễn đưa nàng về nhà, chàng bắt đầu nhớ nhung buồn bã để rồi phố xá cũng buồn theo dưới cơn mưa tầm tã ở phố đông: “Đã một lần hình như xa xưa Ta đưa em về dưới phố trời mưa Cơn mưa tầm cuối giờ tan học Rồi nhớ thương nhau mấy chẳng vừa Đã một lần trời mưa phố đông Ta nghe như ướt cả trong lòng Đưa em con phố buồn như nước Một kẻ đi rồi ta nhớ trông”. (Song Nhị) Ngược lại, có nhiều người hẹn mà lại không đến, để người yêu mỏi mắt chờ trông. Chiều thứ bảy trời mưa bay bay, nàng ngồi một mình trong phòng vắng, tay đợi mắt chờ mà lòng buồn vời vợi. Nàng ước mơ được chàng đến thăm rồi trao cho nàng những nụ hôn say đắm. Nhưng chàng vẫn không đến, chàng đã lỗi hẹn. Đúng là “hẹn mà không đến, sao đày đoạ nhau. Ôi, chiều thứ bảy âu sầu!”: “Chiều nay thứ bảy trời mưa Sao anh không đến hẹn hò với em Trời mưa ướt cả môi mềm Sao anh không đến hôn em nghẹn ngào? Cho em tìm ánh trăng sao Đọng trong đáy mắt anh ngào ngạt hương” “Trời mưa một bóng em gầy Hẹn mà không đến, sao đày đọa nhau? Ôi! Chiều thứ bảy âu sầu!!!” (Hoàng Ngọc Thuý) Nhưng nếu chàng không có người yêu thì mỗi lúc mưa bay về trong đời, chàng cũng cảm thấy lòng buồn man mác và “nghe trời nằng nặng, ta nghe buồn buồn”, để rồi nằm nghe mưa “rơi rơi… dìu dịu rơi rơi…, trăm muôn giọt nhẹ nối lời vu vơ”. Nhà thơ Huy Cận với bài “Buồn đêm mưa” đã cho ta thấy rõ điều đó qua mấy dòng thơ lục bát đầy tiếng mưa rơi: “Đêm mưa làm nhớ không gian Lòng run thêm lạnh nỗi hàn bao la Tai nương nước giọt mái nhà Nghe trời nằng nặng, nghe ta buồn buồn Nghe đi rời rạc trong hồn Những chân xa vắng dặm mòn lẻ loi… Rơi rơi… dìu dịu rơi rơi… Trăm muôn giọt nhẹ nối lời vu vơ… Tương tư hướng lạc, phương mờ… Trở nghiêng gối mộng, hững hờ nằm nghe Gió về lòng rộng không che Hơi may hiu hắt bốn bề tâm tư…” Và điều chắc chắn khi thấy mưa rơi, ai ai cũng cảm thấy lòng buồn da diết, nhất là lúc “mưa mịt mờ ngọn cây, mưa xô rừng núi ngã”. Ta hãy nghe nhà thơ Huệ Thu nói về nỗi buồn xa vắng khi thấy trời mưa mãi mưa hoài: “Ô hay trời lạ quá Mưa hoài mấy bữa nay Mưa buồn không thể tả Mưa chảy dài ngọn lá Mưa mịt mờ ngọn cây Mưa xô rừng núi ngã Mưa gió đùa tóc bay”. (Huệ Thu) Nói chung, bất cứ người nào khi thấy cảnh mưa rơi, dù là gió mưa bão bùng hay mưa bụi bay bay giữa phố phường cũng cảm thấy buồn man mác. Có thể buồn vì quang cảnh tiêu điều xơ xác, ướt át lạnh lùng. Buồn vì nhung nhớ người yêu đôi bờ ngăn cách. Buồn vì đang giang hồ phiêu bạt ở đất khách quê người nên nhớ quê nhà, khi thấy cảnh trời chiều mưa rơi tầm tã vì tình hoài hương luôn luôn tiềm tàng mãi trong lòng người lữ khách. Nhiều nhà thơ khi thấy mưa rơi rả rích lòng mình bỗng nhiên buồn diệu vợi. Mặc dầu ngoài trời mưa rơi như thác đổ, nhưng trong lòng vẫn khô cằn không có một giọt nước như bị hạn hán nhiều năm, bởi tâm hồn buồn bã triền miên vì những nỗi uẩn khúc u sầu cứ hiện về trong tâm khảm. Những nỗi uẩn khúc u sầu đó là tình hoài hương, là những ước mơ được trở về quê mẹ. Nhưng vì nghịch cảnh của cuộc đời nên những mơ ước đó vẫn chưa thực hiện được, đành phải tạm thời tha phương cầu thực thêm một thời gian nữa. Và ngày về cũng “chỉ độ đào bông”. Qua bài mưa rơi chốn cũ sau đây, nhà thơ Duy Lam đã cho ta thấy những u uẩn đó vẫn tiềm tàng mãi trong lòng để rồi “ngồi buồn đếm cả mênh mông của đời”: “Trời mưa rả rích trời mưa Lòng ta nức nở gió đùa hắt hiu Mưa giăng mắc đón buổi chiều Lòng ta hạn hán bao nhiêu năm ròng Xếp chồng u uẩn trong lòng Ngồi buồn đếm cả mênh mông của đời Tha phương cầu thực mọi nơi Trở về chốn cũ tơi bời gió mưa”. (Duy Lam) Nhắc đến quê hương tất cả mọi người ở đất khách ai cũng cảm thấy lòng buồn da diết. Buồn vì xa quê nhà biền biệt không biết được ngày về thăm quê cũ, buồn vì nhớ lũy tre xanh bao bọc quanh làng, buồn vì nhớ những cánh đồng lúa bát nghát như những sóng lụa trôi trên lúa ở khắp miền thôn dã. Đã thế nhìn mưa rơi, lòng người thường quặn thắt vì nhung nhớ quê nhà nghìn trùng xa cách. Ta hãy nghe nhà thơ Cung Diễm tả cái buồn khi mưa bay về trên phố vắng chiều đông: “Trời buồn trời đổ mưa bay Ta buồn không rượu để say thêm buồn Giăng giăng từng sợi mưa tuôn Lê thê như kéo nỗi buồn vô biên Mưa gieo từng hạt ưu phiền Dòng tâm tư chảy vào niềm thương đau Giọt mưa không giọt ưu sầu Buồn chi trời cũng rơi châu sụt sùi Lạc loài một bóng chim côi Bâng khuâng đôi cánh giữa trời tha hương Bên kia bờ Thái Bình Dương Tre xanh lúa ngát quê hương một trời Mưa buồn chi lắm mưa ơi! Trời mưa không giọt mưa rơi trong lòng”. (Cung Diễm) Xem thế, ta thấy rằng nỗi buồn man mác của các nhà thơ thường là bất tận. Vì những nỗi buồn này vô bờ bến kéo dài triền miên, khi chúng bắt nguồn từ cái nhìn về phía mưa rơi rả rích. Nhiều người, cuộc sống đã gặp những đau buồn chua xót vì phải sống bên cạnh người chồng chưa bao giờ tỏ tình yêu thương vì những ái ân lạt lẽo, lại thấy cảnh mưa rơi bay về giữa cuộc đời ảm đạm, cô tịch nên cảm thấy tâm hồn quá đau khổ như con chim đang bị nhốt trong lồng. Ta hãy nghe nhà thơ T.T KH nức nở sầu thương như con chim đang quằn quại: “Ngoài trời mưa gió xôn xao Ai đem khóa chết chim vào lồng nghiêm Ai đem lễ giáo giam em Sống hờ trọn kiếp trong duyên trái đời”. Tóm lại qua thi ca Việt Nam, ta thấy hầu hết các nhà thơ đã ngụp lặn trong mưa gió bão bùng để sáng tác nên những dòng thơ phủ ngập cả mưa rơi, gió thổi, để lại cho đời những tác phẩm về mưa thật bất hủ, tuyệt vời. Dương Viết Điền |
![]() Đất lạ trời quê Tôi người ở lại trời quê Những cơn mưa vẫn đi về trong đêm Phố xưa dù vắng bóng em Hàng cây kỷ niệm êm đềm còn đây Đất lạ trời vẫn nhiều mây Để nghe tình nhớ đong đầy trong tim Ai chờ ai giữa lặng im Bóng thời gian cũ đắm chìm trong tôi Tôi về với nỗi lẻ loi Trời quê im bóng bồi hồi mênh mông Chiều xưa có kẻ sang sông Chiều nay xuân đến pháo hồng ai bay Tôi ngồi giữa những tỉnh say Trời quê đất lạ tháng ngày yêu thương Đưa tay nhặt trái sầu vương Vẫn thương nhớ mãi con đường em qua Khiếu Long |
![]() Xôn Xao Mùa Hạ Đến Nắng chiều rơi sang tháng mấy rồi em? Mà hạ đã xôn xao lời ve gọi Biết bao điều em – anh còn chưa nói Phượng đã rơi đỏ chói mối tình đầu Mười tám năm trời ta biết gì đâu Giờ mới biết hoa có màu nỗi nhớ Ai đã ép cánh phượng vào trang vở Để chiều nay nức nở vết thương lòng Em nhớ về ngày tháng thuở xa không? Biết tìm đâu màu hoa lưu luyến ấy Bờ thương nhớ sao giờ xa đến vậy Nghèn nghẹn lời trong đôi mắt đắng cay Em có buồn ngày ấy buổi chia tay? Bao niềm riêng ngại ngần không nói được Vạt áo nào khuất xa còn tha thướt? Buổi tan trường ngơ ngẩn ngước nhìn theo Thôi xa rồi một mùa hạ xa xăm Giấu nước mắt ngoảnh đầu ôm thầm lặng Hai năm nhớ để bây chừ xa vắng Mười tám năm yêu thao thức một chiều! Huỳnh Minh Nhật |
![]() Nụ Hồng Mong Manh Nhạc Ngoại Lời Việt: Nhật Ngân Hòa Âm: Quốc Khanh Trình Bày: Hoàng Thục Linh Anh đem trao cho em nụ hồng, nụ hồng mong manh như sương mai trong gió.. Em nâng niu đem hoa về giữ trong hồn, mong sao hoa không phai sắc hương Nhưng bông hoa kia mau phai tàn, rụng tả tơi trên đôi tay em băng giá.. Em nghe như trong tim rạng vỡ nỗi đau làm nhạt nhòa một trời sương khói. Anh như chim bay quên đường về âm thầm mình em.. nơi đây với những bâng khuâng Cánh chim ơi! còn mịt mù tận trời nào vui chi nơi xa xôi ấy Anh quên em như quên cánh hoa. Nhưng sao nay anh quay trở về, ta còn gì đâu hoa xưa đã héo trong tim Mối duyên xưa dù này chỉ là mộng thôi, em nay như trăng đã uá, thôi anh ơi duyên ta đành lỡ.... Nhưng bông hoa kia mau phai tàn, rụng tả tơi trên đôi tay em băng giá.. Em nghe như trong tim rạng vỡ nỗi đau làm nhạt nhòa một trời sương khói. |
![]() Rêve d’amour Fermons les yeux un instant Laissons- nous aller sans retenue À un songe si merveilleux Tel qu’un rêve d’amour… ... Rêvons ensemble aux moments tendres Heureux où nos âmes unies Laissent envahir de nouveaux sentiments Si profonds et si sincères… Imaginons, rêvons à la beauté D’un amour, rempli d’émotions émouvantes Comme une rivière d’étoiles étincelantes Embellit nos vies de bonheur… Fermons les yeux et rêvons Ensemble à cette belle illusion À ces souvenirs qui gravent À jamais dans nos cœurs… PTMC:hoa: MTV |
![]() PHỐ VẮNG EM RỒI Mưa hiu hắt qua mành tình ngăn cách Trắng đêm qua mưa rửa sạch hiên nhà Khu phố xưa em đã một lần qua Đèn chưa tắt, con đường nhoà sương lạnh Pháo hồng bay em là chim cất cánh Ước mơ xưa phai nhạt lạnh đêm mưa Duyên chưa thắm ai lỡ chuyến đò xưa Như vô tình hạt mưa se tim lạnh Thương những chiều đời ta bao hiu quạnh Nghẹn ngào nhìn ai tránh ánh mắt xưa Quên tiếng cười ai đón những ngày mưa Mắt ngỡ ngàng tình yêu vừa bay mất Mảnh hồn này giờ chìm sâu chất ngất Phố khuya buồn chồng chất giá buốt tim Ái ân xưa tựa trăng rải im lìm Theo bóng đêm ta đi tìm kỷ niệm NDAV (nhớ về 1 ngày mưa xa xưa) mến tặng TVV và KL |
![]() Tình Khúc Tháng Sáu Tháng sáu về lặng lẽ ngang góc phố Chiều Paris trời chợt nắng chợt mưa Gót lang thang qua Xóm Học ngày xưa Trên lối cũ nhạc vỹ cầm ai dạo khúc Đường đại lộ chuông còi xe vọng thúc Đồi Montmartre trầm kinh nguyện lê thê Hò hẹn tình nhân bên quán vĩa hè Dạo sông Seine đôi từng đôi sánh bước Vẫn hàng ghế đá công viên thuở trước Vườn Lục Xâm xanh màu lá thướt tha Gió lay phím lắng âm ba mượt mà Bản tình ca tiết tấu buồn ray rứt Chùng những nốt đau hồn nghe thổn thức Romance hạ buốt lạnh khúc tương tư Mắt lệ rưng rưng nhớ mấy cho vừa Cung mi thứ chơi vơi sầu khắc khoải Pont des Arts những chuyện tình huyền thoại Vẫn còn đó chiếc ổ khóa tình yêu Tên chúng mình lấp lánh trong nắng chiều Paris mặn nồng thơm hương kỷ niệm Mưa vội vã…mùi cà phê đắng lịm Saint Germain dạo bước mình bên nhau Say đắm vòng tay, nụ hôn ngọt ngào N và em… giai điệu tình tháng sáu… PTMC:hoa: Tiểu Vũ Vi |
![]() Mộng Sáng tác: Quang Thy Trình bày: Ca sĩ Quang Dũng Trong cõi mộng mơ ta chưa trọn giấc bao giờ … Trong bất chợt thơ, ta giật mình giữa bơ vơ. Trong cõi tình em, cho ta một đời tiếc nhớ … Trong giấc ngủ em, ta nhè nhẹ tiếng ngân ru. Ngủ đi em! Cho má đỏ môi mềm. Ngủ đi em !!! Cho giấc mộng chiều êm. Ngủ đi em !!! Chiều qua đêm chưa tới. Ngày mai rồi … ai còn có thương em. Ngủ đi em ! Nhớ đóng cửa cài then, buồn vui ngoài phố bon chen mặc người. Ngủ đi giông bão qua rồi, để anh gánh tạm một đời ngả nghiêng. Ngủ đi em nếu chưa yên dựa vào anh nhé … muộn phiền … anh thương. Ngủ đi trên mọi dặm trường Anh canh giấc ngủ vô thường em qua. Ngủ đi trên mọi dặm trường Anh canh giấc ngủ … vô thường … em ngoan. Ngủ đi em! Cho má đỏ môi mềm. Ngủ đi em !!! Cho giấc mộng chiều êm. Ngủ đi em !!! Chiều qua đêm chưa tới. Ngày mai rồi … ai còn có thương em. Ngủ đi em ! Nhớ đóng cửa cài then, buồn vui ngoài phố bon chen mặc người. Ngủ đi giông bão qua rồi, để anh gánh tạm một đời ngả nghiêng. Ngủ đi em nếu chưa yên dựa vào anh nhé … muộn phiền … anh thương. Ngủ đi trên mọi dặm trường Anh canh giấc ngủ vô thường em qua. Ngủ đi trên mọi dặm trường Anh canh giấc ngủ … vô thường … em ngoan. Ngủ đi trên mọi dặm trường Anh canh giấc ngủ … vô thường … em ngoan. |
![]() Cà phê tình dấu yêu Giọt cà phê xôn xao Trên kỷ niệm hôm nào Long lanh sầu xanh biếc Đời mãi buồn hư hao Mưa ngoài trời giá buốt Cà phê đắng môi mềm Khói thuốc vùng hư ảo Hương tình nào dịu êm Em bây giờ hiu quạnh Con phố đêm lặng sầu Ta một mình quán vắng Mưa chập chùng về đâu Cà phê tình dấu yêu Trong tim có những điều Có bao giờ em hiểu Suốt đời ....ta vẫn yêu... Khiếu Long |
![]() Cà Phê Đắng Sao cứ mời em một cốc cà phê đắng? Những bông hồng tháng chín vẫn còn nguyên Gió tháng ba bay từ bài thơ cũ Kỷ niệm nào ai còn nhớ, ai quên? Người không gặp mà sao mùa cứ nhắc Gió xưa đâu bay nữa để nuông chiều Nắng vỡ nợ trên những hàng cây biếc Bước chân về từ lối rất cô liêu… Chiều em bỗng quen cà phê vị đắng (Chẳng còn anh đây nữa để thêm đường) Thôi bỏ hết những ngọt ngào mời mọc Gọi riêng mình một cốc đen xuông. Muối Mặn Gừng Cay |
![]() KHÚC CẦM mây giăng tám ngả sơn khê vạt nắng đã lâu chưa về sương pha trắng bờ vực mê em về theo những lời ca nhặt khoan đàn buông lưu luyến khúc cầm trải lọn tơ nghiêng gọi gió vào miền miên viễn gọi mây tím cả nỗi niềm cảm ơn em tiếng đàn xa vắng nợ ơn em lời ru thầm lặng cảm ơn em vạt nắng ấm cho đời tạ ơn em tiếng đàn đầy vơi cuộc nhân gian còn gì được mất phù sinh thôi mây trắng ngang trời vào hư không tiếng đàn buông lơi vạt nắng ấm tiếng ca lời ru hời khúc giao hòa chơi vơi đỗlanchy |
![]() Huyền Thoại Gió Và Mưa 12 Cảm ơn đời, ta mãi còn có nhau Tháng tám này, đã là mười mấy mùa rồi anh nhỉ ? góc phố mưa bay vẫn nồng nàn hương đêm huyền ảo lã lơi vầng trăng mật ngọn gió tình đưa ta lạc lối thiên đường Tìm về ký ức, hạnh phúc có anh tình tràn ngây ngất ngày dài qua đi, là cả trời vui hòa nhịp đôi tim đong đầy thương nhớ cùng sớt chia đắng cay với những ngọt bùi Nơi vườn cổ tích, từ cõi hồng hoang, thiên thu hẹn ước biển tình em quyến luyến vũ trụ anh như bóng với hình, bình yên chung bước cầu nhân gian uyên ương đẹp mộng lành Lắng nghe thu về, ngồi tựa vai anh vòng tay âu yếm từ mối duyên thi se kết lụa đào người đã trao em tình yêu tận hiến cảm ơn đời, ta mãi còn có nhau… PTMC Tiểu Vũ Vi 19/08/18 |
![]() Mãi Mãi Bên Em Sáng Tác & Trình Bày: Từ Công Phụng Nếu có điều gì vĩnh cửu được Thì em ơi đó là tình yêu chúng ta Bờ môi ngoan, hương tóc rũ vai mềm Từng ngày dài hồn anh mãi tương tư Gọi tên em lòng náo nức đêm mơ Anh mơ sẽ bên em cho đến tận cuộc đời Nếu có điều gì vĩnh cửu được Thì em ơi đó là tình yêu chúng ta Rồi mai đây anh sẽ đón em về Mở cửa hồn em vào đó rong chơi Em có thấy tình anh ngát hương hoa Ngây ngất mãi một đời vì em thôi Đôi khi có những mùa giông bão qua đây Em thấy đời là những hư hao Này em, đừng dấu muộn phiền trong mắt sâu Đừng giấu bàn tay trong tóc mây Hãy tựa đầu lên vai anh Em sẽ thấy mùa xuân về rất nhẹ Từ trái tim anh nồng nàn yêu em Nếu có điều gì vĩnh cửu được Thì em ơi đó là tình yêu chúng ta Bờ vai ngoan, hương tóc xõa buông mềm Tình rạt rào như dòng suối vây quanh Dù mai đây hương mùa cũ phôi pha Anh vẫn sẽ yêu em như ngày trẻ dại Nếu có điều gì vĩnh cửu được Thì em ơi đó là tình yêu chúng ta Dù mai đây trăng có úa bên thềm Và ngày buồn thu tàn kéo qua đây Rồi mùa đông vội vã đến bên ta Anh giữ mãi lời nguyền cùng bên em |
![]() Lá Tương Tư 2 Theo trong mắt bé một vầng trăng Sáng từ mồng một đến đêm rằm Soi đường tình ái cho anh tới Dẫn lối cho hoa tìm đến ong Quàng lên vai bé một giòng sông Mêng mông non nước thuở tang bồng Sông ru tóc ngủ sầu xa ngái Sông chở phù sa ươm mắt trong Vẽ lên trán bé những ngày mưa Khăn quàng áo lụa dài rất thơ Ddôi bàn tay yếu như lá cỏ Lùa xuống lòng anh lửa bốn mùa Gắn giưã môi bé một măt trời Đỏ chùm mộng chín tuổi lên mươì Cùng bâng khuâng nhớ năm mươì bảy Và nụ hôn tròn thơm ô mai Thổi vào lòng bé một tiếng đàn Anh nghe chầm chậm bước Xuân sang Những đường tơ nõn rung như nắng Thứ nắng không màu nhưng rất nhung Lăn vào hồn bé một cỗ xe Hai con ngựa trắng bước trong mê Nhạc vàng khuya rộn đôi vòng ngọc Nhủ bé rằng anh sẽ trở về Mường Mán |
![]() LY CÀ PHÊ HIU QUẠNH Ly Cà phê hiu quạnh Bên quán nhỏ lặng im Cơn gió nào thoáng lạnh Trong mênh mông đi tìm Đâu tháng ngày xưa cũ Cuộc tình nào tàn phai Những buổi chiều mưa lũ Cơn đau nào kéo dài Em bây giờ xa lạ Như trăng tà buồn tênh Anh bây giờ tàn tạ Đời qua bao thác ghềnh Ly Cà phê dậy nhớ Chiều xuống vàng xanh xao Ta vẫn còn trên phố Nghe thời gian cấu cào Khiếu Long ![]() Cô đơn ly cà phê Bên quán xưa vắng lạnh Từng phút dài lặng thinh Giọt nào buồn hiu quạnh Vỡ đắng đen cuộc tình Còn đây dòng nhạc cũ Khúc hát chiều mưa bay Lòng em dậy cơn lũ Xoáy niềm thương nhớ đầy Anh nơi phương trời lạ Biết chăng đêm buồn tênh Hồn em nay tàn tạ Chơi vơi giữa gập ghềnh Từng giọt cà phê nhớ Rớt xuống đời xanh xao Em một mình trên phố Nghe tim đau nhói cào Tiểu Vũ Vi 11/06/07 |
![]() Cà Phê Đắng Tình Tháng Sáu Tháng sáu còn đây cơn mưa chiều Điệu jazz buồn ngân nga quán vắng Đợi chờ bên ly cà phê đắng Phố hẹn hò đâu bóng người xưa Mưa rót cô liêu khúc hương mùa Nhỏ nâu đen xuống đời tí tách Chảy vào hồn lạc miền ký ức Khuấy đặc từng giọt sầu rụng rơi Lắng đọng câu thương ca rã rời Hư hao giá lạnh chùng ray rứt Tiếng kèn vọng đưa buồn thổn thức Rũ nát lòng đau nhớ xanh xao Lịm đắng cà phê nỗi nghẹn ngào Tương tư cuộn dâng tràn phin lọc Lệ hòa tan khua vòng đáy cốc Thấm cạn tình nhau giọt trăm năm Tiểu Vũ Vi |
![]() Tóc Rối Vừa tháng chín sao đã nghe lành lạnh Mưa đầu muà kéo lây lất cả ngày Xoay trong gió lá rơi dăm ba cánh Em mới hay thu đã trở lại đây Anh có thấy cõi lòng mình xao xuyến Thoáng êm đềm của ngày tháng bên nhau Tình yêu ấy và những lần hò hẹn Bỏ ta đi kể từ gẫy nhịp cầu Nhìn hàng lá trổ sắc vàng vương vấn Dĩ vãng xưa quyện trong mỗi mạch tim Vầng trăng cũ ai đem đi nửa mảnh Giấu ở đâu mà biền biệt bóng chim Vần thơ viết, dỡ dang không đoạn kết Để phần anh về góp ý đôi câu Em sẽ đợi dù nỗi sầu da diết Dài như từng sợi tóc rối đêm thâu Như Ly |
Nhớ Mùa Thu Hà Nội Tiếng Hát : Tuấn Ngọc Nhạc Và Lời :Trịnh Công Sơn Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ, nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu. Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội, mùa hoa sữa về thơm từng ngọn gió, mùa cốm xanh về thơm bàn tay nhỏ, cốm sữa vỉa hè thơm bước chân qua. Hồ Tây chiều thu, mặt nước vàng lay bờ xa mời gọi. Màu sương thương nhớ, bầy sâm cầm nhỏ vỗ cánh mặt trời. Hà Nội mùa thu đi giữa mọi người, lòng như thầm hỏi tôi đang nhớ ai, sẽ có một ngày trời thu Hà Nội trả lời cho tôi, sẽ có một ngày từng con đường nhỏ trả lời cho tôi. Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội, nhớ đến một người ... Để nhớ mọi người. |
![]() DÁNG THƠ Đêm rung theo phím dương cầm Nghiêng câu lục bát thăng trầm đời nhau Chong đèn thức với chiêm bao Em như sương khói tan vào dáng thơ. Tóc tơ thả xuống tình cờ Thương ai nhánh chẻ đôi bờ so le? Đường thu mù mịt lá me Vàng chân tôi một vỉa hè chưa quen. Giật mình đánh rớt trái tim Tay không ôm bóng em biền biệt xa Còn nghe vướng dấp lụa là Mùa thơ đã biết kiêu sa tên người. Tôi mang cái tội tình tôi Phiêu diêu vào một cuộc chơi lạ lùng Dáng em như thể muôn trùng Thơ tôi tận khúc cùng đường, đó em … Hư Vô |
![]() Tự Tình tương tư Cánh chuồn chuồn, có bay về nơi ấy Hãy dậy đi nắng muộn nhuộm vàng sân Có sang, người hỡi, lòng chớ ngại ngần Chuồn chuồn ơi đừng làm anh mắc cở Giàn mướp mẹ trồng nay bông đã nở Hương thơm ngào ngạt nồng cả vườn quanh Em chờ anh dưới mấy vòng trầu xanh Cùng bướm thì thầm, chuyện tình hai đứa Mình yêu nhau, em vẫn tròn thề hứa Xin người đừng vội trách vỡ lòng đau Bao đêm khắc khoải em gầy xanh xao Đàn bướm tự tình tương tư niềm nhớ Này bướm hỡi, đừng hỏi em cắc cớ Em vẫn chờ anh dẫu xa nhau rồi Dù qua năm tháng tình mãi lên ngôi Thơm trong ký ức đẹp mùa yêu cũ Tiểu Vũ Vi 16/08/07 |
![]() LÀ CHÚT HỒNG PHAI Chẳng có gì đâu em ở lại Một chút cỏ hoa giữa tâm hồn Tâm hồn một chút hồn cỏ lá Cỏ lá tâm hồn một chiếc hôn. Chiếc hôn xưa ấy là hôn cũ Đã phai mờ trên những lối đi Đường về là gió, là mưa, là bão lũ Nhưng gót chân em vẫn ấm áp một lời thề. Cứ ấm áp cho gót chân hồng mãi Hồng như chiếc hôn cũ đã tàn phai Em ơi em ạ hồng mất dấu Sẽ mất dấu hoài giữa hư không. Hư không là gì hư không nhỉ Là chút hồng phai chút hoài nghi Hoài nghi là chiếc hôn có lẽ Đã tàn phai quá giữa đường về Trịnh Công Sơn |
![]() THƯƠNG NHỚ TRẦU CAU Sóng đôi như cá bạc đầu Ai têm cánh phượng cau trầu kết đôi Thắm duyên từ thuở yêu người Bên núi lỡ – phía sông bồi ai hay. Bến quê con nước vơi đầy Bước chân phiêu dạt dấu giầy long đong Đời người sóng bủa mênh mông Trầu cay từ buổi lọt lòng mẹ cha. Khi tình xếp lá ngây thơ Tiếng ru đã vắng câu hò về đâu Giàn xưa xanh ngát liếp trầu Hương cau ngây ngất quyện màu khói sương. Quê người có lúc chiều buông Sáo qua sông tiếng kêu buồn lẻ loi Tôi ơi từ buổi xa người Trầu cau đã cạn hết lời nhớ thương. Nguyễn An Bình |
![]() Màu Áo Em Xanh Áo em xanh ngát hồn tôi Màu xanh ngày đó xa rồi phải không Tình tôi đẫm ngọn sầu đông Em phương trời đó theo chồng bỏ tôi Áo vàng cũng chỉ thế thôi Vì tôi đã mất em rồi ngày xưa Sài Gòn chiều vẫn hay mưa Tôi trong kỷ niệm tim vừa chợt đau Nếu đời còn có mai sau Thì xin chớ để trái sầu rụng rơi Phố xưa mưa lạnh buồn rơi Áo em xanh cả khung trời dấu yêu Khiếu Long ![]() Còn đâu màu áo xưa Xưa yêu màu áo tình tôi Như dòng sông ngọc xa rồi nhớ không? Có còn lam những chiều đông Đau thương cay đắng ngập lòng vì tôi Đành làm người phụ tình thôi Vui duyên mới để xa rồi áo xưa Áo thu vàng ướt sương mưa Nhạt nhòa lệ úa cho vừa nỗi đau Nợ tình xin hẹn kiếp sau Cột vòng tay nhỏ trả màu áo mơ Áo em giờ tím sầu rơi Khoác vành tang trắng mộ đời tình yêu Tiểu Vũ Vi |
![]() RU TRÊN TÀ ÁO XANH Em như con sóng nghê thường Vút lên một chuỗi dỗi hờn trắng bay Tung trời hoa giữa ngàn mây Nghe muôn khơi vỗ vào ngày rất xưa Ta về bỗng hoá hạt mưa Ru em ru sóng như vừa ru ta Mắt chiều đỏ vạt phù sa Em nghiêng thơ trổ đôi tà áo xanh Quỳnh Nga |
![]() Hà Nội tim nồng Bước xuống đường Ba mươi sáu phố thênh thang Gió bấc thổi ào Gió tuổi mộng gió tình nhân Hà Nội trái tim nồng Anh tìm bàn tay em thuở ấy Để ấm lòng khách lạ về quê Anh nghiêng mình chào kỷ niệm Trong đáy Hồ Tây Nụ cười em rét mướt Xa xăm Xa lắm ! Anh muốn khóc quá em ơi Khê Kinh Kha |
![]() Hà Nội Ngày Tháng Cũ Sáng tác: Song Ngọc Trình bày: Diễm Liên Hà Nội ngày tháng cũ Có bóng trăng thơ in trên mặt hồ Hà Nội ngày tháng cũ Có tiếng oanh ca bên bờ tường vi Hà Nội ngày tháng cũ Có dáng em tôi áo trắng nghiêng nghiêng đường chiều Tiếng guốc lưa thưa lao xao khua trên vỉa hè Mùa thu nghe gió heo may Hà Nội người có nhớ Tháp Bút chơ vơ liễu xanh vật vờ Hà Nội người có nhớ Hương lan vương vương bên hồ Thuyền Quang Hà Nội người có nhớ Chiếc áo xanh lam thơ ngây cô em học trò Áo trắng Trưng Vương Tây Sơn em tan trường về Đường qua nẻo phố hẹn hò Ai ra đi mà không nhớ về Mùa Thu ngày ấy ta bên nhau Ai ra đi mà không nhớ về Hồ Gươm mù tối gương xưa Nhớ hàng Bạc, nhớ qua hàng Đào Nhớ cơn mưa phùn chạy ngang thành phố Bên em cùng đội mưa mà đi Đội mưa mà đi ... mà đi Hà Nội ngày tháng cũ Mãi mãi theo tôi trôi trên biển đời Hà Nội ngày tháng cũ Như mây như mưa trong cuộc tình tôi Hà Nội còn sống mãi Chiếc ao xanh lam áo trắng nghiêng nghiêng mặt hồ Chiếc lá cô đơn lang thang trôi trên vỉa hè Giờ đâu xa vắng ... mây chiều |
| Múi giờ GMT. Hiện tại là 07:26 PM. |
Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.