PDA

View Full Version : Thơ Xuân Diệu


VietDoll
03-13-2004, 11:27 AM
Cảm Xúc

Làm thi sĩ, nghĩa là ru với gió
Mơ theo trăng, và vơ vẩn cùng mây,
Để linh hồn ràng buộc bởi muôn dây,
Hay chia sẻ bởi trăm tình yêu mến.
Đây là quán tha hồ muôn khách đến;
Đây là bình thu hợp trí muôn hương;
Đây là vườn chim nhả hạt mười phương,
Hoa mật ngọt chen giao cùng trái độc....

Đôi giếng mắt đã chứa trời vạn hộc;
Đôi bờ tai nào ngăn cản thanh âm :
Của vu vơ nghe mãi tiếng kêu thầm...
Của xanh thắm thấy luôn màu nói sẽ...

Tay ấp ngực dò xem triều máu lệ,
Nghìn trái tim mang trong một trái tim
Để hiểu vào giọng suối với lời chim,
Tiếng mưa khóc, lời reo tia nắng động.

Không có cánh nhưng vẫn thèm bay bổng;
Đi trong sân mà nhớ chuyện trên trời :
Trút ngàn năm trong một phút chơi vơi;
Ngắm phong cảnh giữa hai bề lá cỏ...

Tôi chỉ là một cây kim bé nhỏ,
Mà vạn vật là muôn đá nam châm;
Nếu hương đêm say dậy với trăng rằm,
Sao lại trách người thơ tình lơi lả.

VietDoll
03-13-2004, 11:28 AM
Cứ Phải Là !

Cứ phải là em, chẳng phải ai
Là em, em nữa, chỉ em thôi
Sao người anh quý anh yêu thế
Mà chẳng cùng anh ở suốt đời.

Khéo chi cây sống mà đem chặt
Chặt giữa ngang lưng sự sống còn,
Chặt giữa đang hoa, ngang giữa lá,
Khác chi hoa nở phải vùi chôn.

Em có bao giờ tưởng tượng xem
Một mình anh sẽ sống không em
Bơ vơ như đã muôn lần chết.
Đã chết nhưng còn phải sống thêm!

Lời ước cùng nhau thuở sánh đôi
Anh còn vẹn vẻ giữ y lời
Rằng không ai thể thay em được
Em vắng, yêu em vẫn suốt đời.

Duy có lòng em vẫn hẹn hò,
Ấy là ân huệ của em cho
Cho anh một đóa hoa tinh túy,
Một đóa hoa lòng chẳng héo khô .

VietDoll
03-13-2004, 11:28 AM
Vội vàng - Xuân Diệu tặng Vũ Đình Liên

Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất,
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi .

Của ong bướm này đây tuần tháng mật;
Này đây hoa của đồng nội xanh rì,
Này đây lá của cành tơ phơ phất,
Của yến anh này đây khúc tình si,
Và này đây ánh sáng chớp hành mi,
Mỗi buổi sớm, thần vui hằng gõ cửa
Tháng giêng ngon như một cặp môi gần,
Tôi sung sướng nhưng vội vàng một nửa:
Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân .
Xuân đương tới, nghĩa là xuân đương qua,
Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,
Mà Xuân hết nghĩa là tôi cũng mất;
Lòng tôi rông, nhưng lượng trời cứ chật
Không cho dài thời trai trẻ của nhân gian .
Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,
Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại .
Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi
Nen bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;
Mùi tháng năm đều rớm vị chia phôi
Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt .
Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc .
Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi ?
Chim rộn ràng bỗng dứt tiếng reo thi,
Phải chăng sợ độ phai tàng sắp sửa ?
Chẳng bao giờ, ôi ! Chẳng bao giờ nữa ...
Mau di thôi ! Mùa chưa ngã chiều hôm .
Ta muốn ôm
Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn,
Ta muốn riết mây đưa vào gió lượn,
Ta muốn say cáng bướm với tình yêu
Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều
Và non nước, và mây, và cỏ rạng,
Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy áng sáng
Cho no nê thanh sắc của thời tươi,
-Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi

VietDoll
03-13-2004, 11:29 AM
Yêu

Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà đã được yêu.
Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu;
Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết

Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt.
Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu,
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!
- Yêu, là chết trong lòng một ít.

Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt
Những người si theo dõi dấu chân yêu.
Và cảnh đời là sa mạc cô liêu.
Và tình ái là sợi dây vấn vít
Yêu, là chết ở trong lòng một ít.

VietDoll
03-13-2004, 11:29 AM
"Vì sao"

Bữa trước, riêng hai dưới nắng đào,
Nhìn tôi cô muốn hỏi "vì sao?"
Khi tôi đến kiếm trên môi đẹp
Một thoáng cười yêu thoả khát khao

- Vì sao giáp mặt buổi đầu tiên
Tôi đã đày thân giữa xứ phiền
Không thể vô tình qua trước cửa
Biết rằng gặp gỡ đã vô duyên?

Ai đem phân chất một mùi hương
Hay bản cầm ca! tôi chỉ thương
Chỉ lặng chuồi theo dòng xảm xúc,
Như thuyền ngư phủ lạc trong sương.

Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!
Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,
Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu...

Cô hãy là nơi mấy khóm dừa
Dầm chân trong nước, đứng say sưa;
Ðể tôi là kẻ qua sa mạc
Tạm lánh hè gay; - thế cũng vừa

Rồi một ngày mai tôi sẽ đi.
Vì sao, ai nỡ bỏ làm chi!
Tôi khờ khạo lắm ngu ngơ quá,
Chỉ biết yêu thôi chẳng hiểu gì.

VietDoll
03-13-2004, 11:30 AM
Trăng

Trong vườn đêm ấy nhiều trăng quá
ánh sáng tuôn đầy các lối đi
Tôi với người yêu qua nhẹ nhẹ...
Im lìm, không dám nói năng chi.

Bâng khuâng chân tiếc giậm lên vàng
Tôi sợ đường trăng tiếng dậy vang,
Ngơ ngác hoa duyên còn núp lá
Và làm sai lỡ nhịp trăng đang.

Dịu dàng đàn những ánh tơ xanh,
Cho gió du dương điệu múa cành:
Cho gió đượm buồn, thôi náo động
Linh hồn yểu điệu của đêm thanh.

Chúng tôi lặng lẽ bước trong thơ,
Lạc giữa niềm êm chẳng bến bờ.
Trăng sáng, trăng xa, trăng rộng quá!
Hai người, nhưng chẳng bớt bơ vơ.

VietDoll
03-13-2004, 11:30 AM
Xa cách

Có một bận em ngồi xa anh quá
Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn,
Em xích gần hơn một chút anh hơn,
Em ngoan ngoãn xích gần hơn chút nữa.

Anh sắp giận, em mỉm cười, vội vã
Ðến kề anh, và mơn trớn: "Em đây"
Anh vui liền, nhưng bỗng lại buồn ngay.
Vì anh nghĩ, thế vẫn còn xa lắm.

Ðôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm!
Ôi trời xa, vừng trán của người yêu!
Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều
Mà ta riết giữa đôi tay thất vọng.
Dầu tin tưởng: Chung một đời, một mộng,
Em là em; anh vẫn cứ là anh.
Có thể nào qua Vạn Lí trường thành
Của hai vũ trụ chứa đầy bí mật.
Thương nhớ cũ trôi theo ngày tháng mất,
Quá khứ anh, anh không nhắc cùng em.
- Linh hồn ta còn u ẩn hơn đêm,
Ta chưa thấu, nữa là ai thấu rõ.
Kiếm mãi, nghi hoài, hay ghen bóng gió,
Anh muốn vào dò xét giấc em mơ,
Nhưng anh giấu em những mộng không ngờ,
Cũng như em giấu những điều quá thực...

Hãy sát đôi đầu! Hãy kề đôi ngực!
Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài!
Những cánh tay! Hãy quấn riết đôi vai!
Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt!
Hãy khăng khít nhữg cặp môi gắn chặt
Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng;
Trong say sưa, anh sẽ bảo em rằng:
"Gần thêm nữa! Thế vẫn còn xa lắm!"

VietDoll
03-13-2004, 11:31 AM
Phải nói

Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ?
"Anh tham lam, anh đòi hỏi qúa nhiều.
Anh biết rồi, em đã nói em yêu ;
Sao vẫn nhắc một lời đã cũ?"

- Yêu tha thiết thế vẫn còn chưa đủ,
Nếu em yêu mà chỉ để trong lòng
Không tỏ hay, yêu mến cũng là không,
Và sắc đẹp chỉ làm bằng cẩm thạch.

Anh thèm muốn vô biên và tuyệt đích
Em biết không? Anh tìm kiếm em hoài.
Sự thật ngày nay không thật đến ngày mai...
Thì ân ái có bao giờ lại cũ?

Yêu tha thiết thế vẫn còn chưa đủ,
Phải nói yêu trăm bận đến nghìn lần;
Phải mặn nồng cho mãi mãi đem xuân,
Ðem chim bướm thả trong vườn tình ái.

Em phải nói, phải nói, và phải nói:
Bằng lời riêng nơi cuối mắt đầu mày,
Bằng nét vui, bằng vẻ thẹn, chiều say,
Bằng đầu ngả, bằng miệng cười, tay riết,

Bằng im lặng, bằng chi anh có biết!
Cốt nhất là em chớ lạnh như đông
Chớ thản nhiên bên một kẻ cháy lòng
Chớ yên ổn như mặt hồ nước ngủ,
Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ.

VietDoll
03-13-2004, 11:31 AM
Vô biên

Như kẻ hành nhân quáng nắng thiêu,
Ta cẫn uống ở suối thương yêu;
Hãy tuôn âu yếm, lùa mơn trớn,
Sóng mắt, lời môi, nhiều - thật nhiều!

Chớ nên tiết kiệm, hỡi nàng tiên!
Ta được em chăng lại mất liền:
Với bạn ân tình hay với cảnh,
Nơi nào ta cũng kiếm Vô-biên.

Những phen reo hót, những cơn say
Những lúc mây đen ám mặt mày,
Là lúc lời xa muôn thế giới
Ðến vờn trong dạ cánh chim bay...

Trời cao trêu nhử chén xanh êm;
Biển đắng không nguôi nỗi khát thèm.
Nên lúc môi ta kề miệng thắm,
Trời ơi, ta muốn uống hồn em!

VietDoll
03-13-2004, 11:32 AM
Ðơn sơ

Em nói trong thư: "Mấy bữa rày,
"Sao mà bươm bướm cứ đua bay;
"Em buồn em nhớ, chao! em nhớ!
"Em gọi thầm anh suốt cả ngày.

"Ngoài ấy vui không, anh của em?
"Trong này đã có nắng vàng êm;
"Mỗi lần nắng rọi, em ra cửa,
"Em nghĩ gì đâu, đứng lặng im.

"Mùa xuân khó chịu quá đi thôi!
"Cảnh đẹp làm em thấy lẻ loi,
"Chim hót xui em nghe quạnh quẽ:
"- Hay là anh đã bỏ em rồi"?"
ồ! mới nghiêng mình xem nước trong
Vui mừng em thấy má em hồng..."
Em tôi ăn nói vô duyên quá!
Em đốt lòng anh, em biết không?

VietDoll
03-13-2004, 11:34 AM
Yêu II

Yêu là cái mà ta không tả được ,
Một khi yêu là phải chải chuốt tình yêu ,
Nó phảng phất khi ánh chiều vàng nhạt ,
Nó hình dung trong ánh mắt đăm chiêu .

Nó ủy mị như những đêm gió mát ,
Nó lung linh trong ánh mắt trăng phai ,
Nó mơ màng như tiếng nhạc bên tai ,
Nó dồn dập như thác ngàn nước đổ .

Nó lơ lững như làn mây hơi gió ,
Nó cộc cằn như sắt đá chạm va nhau ,
Nó hững hờ như buổi mới quen nhau ,
Nó báo thức ánh nắng hồng gay gắt .

Yêu là cái thường làm ta thắc mắc ,
Lắm khi yêu mà không nói nên lời ,
Là âm thầm trong câu nói giọng cười ,
Là cử chỉ ... là răng cười ... điệu bộ .

Yêu là cái thường làm ta đau khổ ,
Chữ tình yêu thâm thúy bao la ,
Một khi yêu rồi ta mới nghĩ ra ,
Nó là thịt ,là da , là sắc đẹp .

Yêu không phải là phạm vi nhỏ hẹp ,
Yêu làn môi ,yêu mái tóc ,đôi tay ,
Yêu tính tình ,yêu dáng điệu khoan thai ,
Yêu tà áo trắng vờn bay trước gió .

Đời dễ có mấy ai từng hiểu rõ ,
Chữ tình yêu nó khó tả làm sao ,
Biết rằng yêu là sẽ chuốc khổ đau ,
Nhưng ta cứ chọn để rồi đau đớn ...

VietDoll
03-13-2004, 11:36 AM
Đây Mùa Thu Tới

Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,
Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng;
Đây mùa thu tới - mùa thu tới
Với áo mơ phai dệt lá vàng.

Hơn một loài hoa đã rụng cành
Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh;
Những luồn rung rẩy rung rinh lá...
Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh

Thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ...
Non xa khởi sự nhạt sương mờ...
Đã nghe rét mướt luồn trong gió...
Đã vắng người sang những chuyến đò...

Mây vẫn từng không, chim bay đi.
Khí trời u uất hận chia ly.
Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói
Tựa cửa nhìn xa, nghĩ ngợi gì.

VietDoll
03-13-2004, 11:38 AM
Anh Ðã Giết Em

Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh
Từ đây anh không được yêu em ở trong sự thật
Một cái gì đã qua, một cái gì đã mất
Ta nhìn nhau, bốn mắt biết làm sao?
Ôi! Em mến yêu! Em vẫn là người anh yêu mến nhất.
Cho đến bây giờ ruột anh vẫn thắt
Tim anh vẫn đập như vấp thời gian.
Nhớ bao nhiêu yêu mến nồng nàn
Nhớ đoạn đời hai ta rạng rỡ
Nhớ trời đất em cho anh mở
Nhớ
Muôn thưở thần tiên
Ôi! Xa em, anh rơi vào vực không cùng
Đời anh không em, lạnh lùng tê buốt
Nhưng còn anh, còn em, mà đôi ta đã khác
Ta: hai người xa lạ - phải đâu ta!
Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh
Anh vẫn ước được em tha thứ
Anh vẫn yêu em như thuở ban đầu
Thế mà tại sao ta vẫn xa nhau?
Tại em cố chấp
Tại anh đã mất
Con đường đi tới trái tim em
Anh đã giết em rồi, anh vần ngày đêm yêu mến
Em đã giết anh rồi, em vứt xác anh đâu?

VietDoll
03-13-2004, 11:39 AM
Anh Là Người Bạc Bẽo

Ngẫm cho kỹ anh là người bạc bẽo,
Em yêu rồi, anh đã vội quên ngay
Mới hôm kia tình tự đến mê say
Sang bữa nay anh làm như mất hết.
Anh đòi mãi như một kẻ keo kiệt,
Trong hồn anh tình ái chẳng lâu sao?
Anh không chắt chiu dành dụm tí nào,
Là đất xấu hạt gieo không nảy nở.
Nên anh mới luôn luôn nghèo khổ
Giận hờn như anh chẳng được em yêu
Mà thật ra em yêu dấu rất nhiều
Ngẫm cho kỹ anh là người bạc bẽo.

VietDoll
03-13-2004, 11:40 AM
Anh Thương Em Ngủ

Anh thương em khi ngủ

Phong thái rất hồn nhiên.

Em ngủ như trẻ nhỏ

Ngon say một giấc liền.

Tay em thả xuôi xuôi

Như bơi vào cõi mộng

Mắt em khép dài dài

Dưới trán em lồng lộng.

Em nằm in trẻ nhỏ

Trong chiếc võng yêu thương

Anh dệt giăng khắp chỗ

Trong phòng, quanh quất giường.

Anh thức nhìn em ngủ,

Anh canh giấc cho em;

Anh lắng nghe nhịp thở

Ngực em điều xuống lên.

Trở mình, tay ấp má

Anh thương em dáng người

Tin cậy vào cuộc sống,

Tin ở anh trong đời.

Sau một ngày đầy việc

Chúc em tôi giấc lành!

Anh vô cùng sung sướng

Nếu em mơ thấy anh.

VietDoll
03-13-2004, 11:41 AM
Áo Em

Áo em để lại dáng hình

Treo trên mắc áo cho mình thấy thương

Đôi vai nho nhỏ bình thường

Khuỷu tay áo gợi hình xương tay gầy.

Sờn sờn đôi chỗ đâu đây.

Áo em nhuộm chắc, xanh tày biển xa,

Mấy khuy cúc áo thật thà.

Ngắn rồi - em để về nhà mặc thêm.

Áo nhìn anh thật thương em

Hiểu còn gian khổ cho nên tay gầy.

Áo em gần với anh thay!

Những khi khoai sắn là ngày cùng nhau.

Áo em thoang thoảng hoa câu

Áo em say đắm một màu trầm hương

Áo em ngày nhớ đêm thương

Áo em chín nắng mười sương anh chờ.

VietDoll
03-13-2004, 11:43 AM
Bá Nha, Trương Chi

Anh là người thuyền chài Trương Chi

Trong trái tim mang em đọng lại

Anh là người gảy đàn Bá Nha

Đã đặt em thành khúc nhạc ca

Khúc ca khi nắng và khi gió

Lúc nhặt khoan và lúc lặng im

Mang em ngày thắm và đêm biếc

Trong trái tim - nhưng vẫn còn tìm...

Ngọn sáo anh vừa chuốt trong lau

Lắng nghe ngọn sáo tiếng vi vu...

Bức hình anh mới in trong dạ

Xem thử bức hình trong như châu...

Một chiếc thuyền đi lại đi

Anh là người thuyền chài Trương Chi

Một khúc mê đời ca lại ca

Anh là người gảy đàn Bá Nha...

VietDoll
03-13-2004, 11:45 AM
Bài Thơ Tuổi Nhỏ

Giơ tay muốn ôm cả trái đất

Ghì trước trái tim, ghì trước ngực

Cho đầy trước mắt khoảng cô đơn

Bao la muôn trời, sâu vạn vực.

Làm sao sống được mà không yêu

Không nhớ không thương một kẻ nào...

Hãy đốt đời ta trăm thứ lửa!

Cho bừng tia mắt đọ tia sao!

VietDoll
03-13-2004, 11:45 AM
Bên Ấy Bên Này

Lòng ta trống lắm, lòng ta sụp

Như túp nhà không, bốn vách xiêu

Em chẳng cứu giùm, em bỏ mặc

Mưa đưa ta đến bến đìu hiu

Em ở bên mình: ta ngó say.

Song le bên ấy với bên này

Cũng xa như những bờ xa cách

Không có thuyền qua, không cánh bay.

Ta thấy em xinh, khẽ lắc đầu

Bởi vì ta có được em đâu!

Tay kia sẽ ấp nhiều tay khác

Môi ấy vì ai sẽ đượm màu.

Họ sẽ ôm em với cánh tay

Và em yêu họ đến muôn ngày

Thôi rồi! Em chẳng thờ ơ nữa

Như đối cùng ta tự bấy nay.

Như đối cùng ta giữ cảnh mưa

Mà lòng không hiểu, trán bơ vơ

Không tăng âu yếm trong câu nói

Trong mắt còn nguyên vẽ hững hờ.

VietDoll
03-13-2004, 11:47 AM
Bến Thần Tiên

Xin em nói với thời gian

Ghé thuyền chở hộ ta sang bến Thần.

Lên bờ vừa mới đặt chân

Nước non đâu bỗng trong ngần gần xa.

Quanh mình cũng chỉ có ta

Sao nghe nhân loại hòa ca với mình

Không hoa, cũng chẳng lá cành,

Mà sao em đã tạo thành sắc duyên.

Tạo hình gió thoảng, trăng lên

Hoa bên bờ suối, mây trên đá gành.

Một mình em sáng tạo anh

Theo em, anh sáng tạo thành đôi ta.

Thời gian rót xuống dần dà

Một mình êm dịu bao la đất trời

Trải bao đau khổ trong đời

Mới dành cho - phút được ngồi - bên em.

VietDoll
03-13-2004, 11:50 AM
Biển

Anh không xứng là biển xanh

Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng

Bờ cát dài phẳng lặng

Soi ánh nắng pha lê...

Bờ đẹp đẽ cát vàng

Thoai thoải hàng thông đứng

Như lặng lẽ mơ màng

Suốt ngàn năm bên sóng...

Anh xin làm sóng biếc

Hôn mãi cát vàng em

Hôn thật khẽ, thật êm

Hôn êm đềm mãi mãi

Đã hôn rồi, hôn lại

Cho đến mãi muôn đời

Đến tan cả đất trời

Anh mới thôi dào dạt...

Cũng có khi ào ạt

Như nghiến nát bờ em

Là lúc triều yêu mến

Ngập bến của ngày đêm

Anh không xứng là biển xanh

Nhưng cũng xin làm bể biếc

Để hát mãi bên gành

Một tình chung không hết,

Để những khi bọt tung trắng xóa

Và gió về bay tỏa nơi nơi

Như hôn mãi ngàn năm không thỏa,

Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi!

VietDoll
03-13-2004, 11:51 AM
Biệt Ly Êm Ái

Chúng tôi ngồi, vây phủ bởi trăng thâu,

Sương bám hồn, gió cắn mặt buồn rầu.

Giờ biệt ly cứ đến gần từng phút,

Chúng tôi thấy đã xa nhau một chút...

Người lặng im, và tôi nói bâng quơ,

Chúng tôi ngồi ở giữa một bài thơ.

Một bài thơ mênh mông như vũ tru,

Đầy khói hương xưa, tràn ân ái cũ.

Chúng tôi ngồi, vây phủ bởi trăng thâu,

Tay trong tay, đầu tựa sát bên đầu.

Tình yêu bảo: "Thôi các ngươi đừng khóc,

Các ngươi sẽ đoàn viên trong mộng ngọc!"

Cứ nhìn nhau rồi lại vẫn nhìn nhau,

Hạnh phúc ngừng giữa đôi trái tim đau.

VietDoll
03-13-2004, 11:52 AM
Buồn Ðêm Mưa

Ðêm mưa làm nhớ không gian,
Lòng rung thêm lạnh nỗi hàn bao la...

Tai nương nước giọt mái nhà

Nghe trời nặng nặng, nghe ta buồn buồn.

Nghe đi rời rạc trong hồn

Những chân xa vắng dặm mòn lẻ loi...

Rơi rơi... dìu dịu rơi rơi...

Trăm muôn giọt nhẹ nối lời vu vơ...

Tương tư hướng lạc phương mờ...

Trở nghiêng gối mộng, hững hờ nằm nghe.

Gió về, lòng rộng không che,

Hơi may hiu hắt bốn bề tâm tư...

VietDoll
03-13-2004, 11:53 AM
Buồn Trăng

Gió sáng bay về, thi sĩ nhớ;

Thương ai không biết, đứng buồn trăng.

Huy hoàng trăng rộng, nguy nga gió,

Xanh biếc trời cao, bạc đất bằng.

Mây trắng ngang hàng tự thuở xưa,

Bao giờ viễn vọng đến bây giờ.

Sao vàng lẻ một, trăng riêng chiếc;

Đêm ngọc tê ngời men với tơ.

Khắp biển trời xanh, chẳng bến trời,

Mắt tìm thêm rợn ánh khơi vơi,

Trăng ngà lặng lẽ như buông tuyết.

Trong suốt không gian, tịch mịch đời.

Gió nọ mà baylên lên nguyệt kia,

Thêm đêm sương lạnh xuống đầm đìa.

Ngẩng đầu ngắm mãi chưa xong nhớ,

Hoa bưởi thơm rồi: đêm đã khuya.

VietDoll
03-13-2004, 11:55 AM
Ca Tụng

Trăng, vú mộng đã muôn đời thi sĩ

Giơ hai tay mơn trớn vẻ tròn đầy

Trăng, hoa vàng lay lắt cạnh bờ mây

Trăng, đĩa ngọc giữa mâm trời huyền bí

Trăng, vú mộng đã muôn đời thi sĩ

Giơ hai tay mơn trớn vẻ tròn đầy.

Trăng, nguồn sương làm ướt cả gió hây

Trăng, võng rượu khiến đêm mờ chếnh choáng!

Ngươi ám ảnh hương thơm bằng ánh sáng

Ru màu êm, mà gọi thức lòng ngây

Trăng, nguồn sương làm ướt cả gió hây

Trăng, võng rượu khiến đêm mờ chếnh choáng!

Trăng thánh thoát, họa đàn tơ lấp loáng

Trăng nghiêng nghiêng, suy nghĩ chuyện ưu phiền

Ngươi làm ma, rồi ngươi lại làm tiên

Ngươi tạo lập những đền đài mỏng thoáng

Trăng thánh thoát, họa đàn tơ lấp loáng

Trăng nghiêng nghiêng, suy nghĩ chuyện ưu phiền...

Ngươi là trăng, hỡi trăng đẹp bình yên

Hỡi trăng đẹp, ngươi là trăng náo nức

Ngươi hay khóc, ngươi không cần sự thực

Nhớ thương luôn, nên mắt có quầng viền

Ngươi là trăng, hỡi trăng đẹp bình yên

Hỡi trăng đẹp, ngươi là trăng náo nức.

Rừng xõa tóc để ngươi thành chiếc lược

Biển nhân ngươi thành ức triệu vòng khuyên

Gió căng ngươi trên những cánh buồm thuyền

Người định nhịp cho sóng triều xuôi ngược

Rừng xõa tóc để ngươi thành chiếc lược

Biển nhân ngươi thành ức triệu vòng khuyên...

Trăng của xa xôi, trăng của hão huyền

Ngươi vĩnh viễn như lòng trăng, ý gió

Trăng của mắt, trăng của hồn rạng tỏ

(Trăng rất trăng là trăng của tình duyên)

Trăng của xa xôi, trăng của hão huyền

Trăng, vú mộng của muôn đời thi sĩ.

VietDoll
03-13-2004, 11:58 AM
Cha Ðàng Ngoài Mẹ Ở Ðàng Trong

Cha đàng ngoài, mẹ ở đàng trong.

Ông đồ Nghệ đeo khăn gói đỏ

Vượt đèo Ngang, kiếm nơi cần chữ.

Cha đàng ngoài, mẹ ở đàng trong.

Hai phía đèo Ngang: một mối tơ hồng.

Quê cha Hà Tĩnh đất hẹp khô rang,

Đói bao thuở, cơm chia phần từng bát.

Quê mẹ gió nồm thổi lên tươi mát.

Bình Định lúa xanh ôm bóng tháp Chàm.

Cha đàng ngoài, mẹ ở đàng trong.

Ông đồ nho lấy cô làm nước mắm.

Làng xóm cười giọng ông đồ trọ trẹ,

Nhưng quý ông đồ văn vẻ giỏi giang.

Bà ngoại nói: tôi trọng người chữ nghĩa,

Dám gả con cho cách tỉnh, xa đàng.

Tiếng đàng trong, tiếng đàng ngoài quấn quít

Vào giữa mái tranh, giường chõng, cột nhà.

Rứa, mô, chừ, cha hỏi điều muốn biết.

Ngạc nhiên gì, mẹ thốt: úi chui cha!

Con trong võng êm lành kêu kẽo kẹt

Ru tuổi thơ theo hai điệu bổng trầm.

Mẹ thảnh thót: Qua nhớ thương em bậu;

Cha hát dặm bài Phụ tử tình thâm.

Cha đàng ngoài, mẹ ở đàng trong.

Muốn ăn nhút, thì về quê với bố.

Muốn ăn quýt, ăn hồng, theo cha mày về ngoài đó,
Muốn uống nước dừa, ăn xoài chín đỏ,

Muốn ăn bánh tét, bánh Tổ,

Thì theo tao, ở mãi trong này...

Đội ơn Thầy, đội ơn Má sinh con.

Cảm ơn Thầy vượt đèo Ngang bất kể!

Cảm ơn Má biết yêu người xứ Nghệ:

Nên máu con chung hòa cả hai miền.

VietDoll
03-13-2004, 12:00 PM
Chậm Chậm Ðừng Quên...

Chậm chậm đừng quên em, em ơi

Chớ quên yêu mến hứa muôn đời

Đừng quên hoa duối, hoa sim dại

Hoa dạ lan hương ôm lứa đôi.



Chậm chậm đừng quên, em ơi em

Chớ quên tâm sự những ngày đêm

Đừng quên những tiếng bên tai rỉ

Những lúc thương nhau mắt lặng nhìn.

Chậm chậm mà em! Quên được sao

Ngọt bùi chia sẻ, đói no trao

Áo ta đùm bọc nhau khi rét

Khi một mình vui chẳng nỡ nào.

Chậm chậm em mà! sao nỡ quên

Khi em đau ốm có anh bên

Anh nằm bệnh viện, em thăm đến

Nắng rỏ mồ hôi trên má em.

Chậm chậm đừng quên cỏ với sương

Trăng sao ta ngắm những đêm trường

Em ơi chậm chậm đừng quên núi

Suối Bạc, Cầu Mây đã ngát thương.

Những bến tàu xe, những cửa ga

Hãy còn níu chặt bóng đôi ta

Những mùa hoa quả bao vương vấn

Chậm chậm đừng quên cốm đậm đà.

Đừng quên, em hỡi, những trung thu

Những Tết tươi lên vạn sắc màu

Em nhỉ, mấy xuân đằm thắm lạ!

- Không em, Tết có vị gì đâu.

Muôn sợi ngàn dây đã thắt nhau

Em ơi, chậm chậm tháo gì mau

Tháo dây, rứt cả vào da thịt

Anh biết bao giờ mới hết đau.

Dây buộc đôi ta lại với đời

Gỡ dây, gỡ cả cuộc đời thôi

Chớ quên hoa duối, hoa sim dại

Em hỡi! đừng quên "hoa-anh-ơi".

VietDoll
03-13-2004, 12:01 PM
Ý Thu

Những chút hồ buồn trong lá rụng

Bị nhàu ai tưởng dưới trăm chân

Bông hoa rứt cánh, rơi không tiếng

Chẳng hái mà hoa cũng hết dần.

Dưới gốc, nào đâu thấy xác ve,

Thế mà ve đã tắt theo hè,

Chắc rằng gió cũng đau thương chứ

Gió vỡ ngoài kia ai có nghe?

Hôm nay tôi đã chết theo người

Xưa hẹn nghìn năm yêu mến tôi,

Với bóng hình xưa, tăm tiếng cũ,

Cách xa chôn hết nhớ thương rồi.

Yêu vui xây dựng bởi nguôi quên

Muốn bước trong đời, phải dậm trên

Muôn tiếng kêu than thầm lẳng lặng

Nhưng hoa có thể cứ lâu bền.

Ờ nhỉ ! Sao hoa lại phải rơi?

Đã xa, sao lại hứa yêu hoài?

Thực là dị quá - Mà tôi nữa !

Sao nghĩ làm chi chuyện nhạt phai?

VietDoll
03-13-2004, 12:03 PM
Yêu Mến

Bao nhiêu sầu, ôi sầu biết bao nhiêu,

Khi yêu tình, khi theo mãi tình yêu !

Một phút gặp thôi là muôn buổi nhớ,

Vài giây trông khơi mối vạn ngày theo.



Mộng bay chơi nhằm một buổi trời chiều,

Gặp tóc biếc: tưởng sắc ngày xưa nở !

Nửa câu nói, một chút cười, đôi tiếng thở

Tình cờ qua trên miệng nở quá xinh.

Ta ngây thơ vội tưởng họ yêu mình

Về dâng vội cả ân tình thứ nhất.

Đương vương chủ ta bỗng thành hành khất,

Chỉ vì nghe một lời hứa như chim

Ôi đôi chân ! sao mà chúng hay tìm !

Ôi cái ngực ! sao mi thường đập mạnh.

Tỏa thương nhớ để ôm choàng bóng ảnh,

Những chiều thu góp lạnh giữa mù sương,

Những đêm đông giạt bước ở trên đường,

Gió khuya khoắt dậy cơn buồn lá úa.



Sao rải rác như lệ vàng đêm nhỏ,

Mưa lơ phơ như dạ khóc âm thầm !

Những mai mong, tối đợi, những trưa cầm,

Đến phong cảnh cũng mượn làm nỗi thảm...

Bao nhiêu sầu ! Ôi sầu biết bao nhiêu,

Khi yêu tình, khi theo mãi tình yêu ?

VietDoll
03-13-2004, 12:09 PM
Xuân Không Mùa

Một ít nắng, vài ba sương mỏng thắm

Mấy cành xanh, năm bảy sắc yêu yêu

Thế là xuân. Tôi không hỏi chi nhiều

Xuân đã sẵn trong lòng tôi lai láng.

Xuân không chỉ ở mùa xuân ba tháng

Xuân là khi nắng rạng đến tình cờ

Chim trên cành há mỏ hót ra thơ

Xuân là lúc gió về không định trước.

Đông đang lạnh bỗng một hôm trở ngược

Mây bay đi để hở một khung trời

Thế là xuân. Ngày chỉ ấm hơi hơi

Như được nắm một bàn tay son sẻ...

Xuân ở giữa mùa đông khi nắng hé

Giữa mùa hè khi trời biếc sau mưa

Giữa mùa thu khi gió sáng bay vừa

Lùa thanh sắc ngẫu nhiên trong áo rộng.

Nếu lá úa trên cành bàng không rụng

Mà hoa thưa ửng máu quá ngày thường

Nếu vườn nào cây nhãn bỗng ra hương

Là xuân đó. Tôi đợi chờ chi nữa?


dad


Bình minh qua, mỗi khi tình lại hứa,

Xuân ơi xuân vĩnh viễn giữa lòng ta

Khi những em gặp gỡ giữa đường qua

Ngừng mắt lại, để trao cười, bỡ ngỡ.



Ấy là máu báo tin lòng sắp nở

Thêm một phen, tuy đã mấy lần tàn.

Ấy là hồn giăng rộng khắp không gian

Để đánh lưới những duyên hờ mới mẻ?



Ấy những cánh chuyển trong lòng nhè nhẹ

Nghe xôn xao rờn rợn đến hay hay

Ấy là thư hồi hộp đón trong tay

Ấy dư âm giọng nói đã lâu ngày

Một sớm tim bỗng dịu dàng đồng vọng...



Miễn trời sáng, mà lòng ta dợn sóng,

Thế là xuân. Hà tất đủ chim, hoa?

Kể chi mùa, thời tiết, với niên hoa,

Tình không tuổi, và xuân không ngày tháng

VietDoll
03-13-2004, 12:11 PM
Xuân Ðầu

Trời xanh thế ! hàng cây thơ biết mấy !

Vườn non sao ! đường cỏ mộng bao nhiêu

Khi Phạm Thái gặp Quỳnh Như thuở ấy

Khi chàng Kim vừa được thấy nàng Kiều.



Hỡi năm tháng vội đi làm quá khứ !

Trở về đây ! Và đem trở về đây

Rượu nơi mắt với khi nhìn ướm thử

Gấm trong lòng và khi đứng chờ ngây.



Và nhạc phất dưới chân mừng sánh bước

Và tơ giăng trong lòng nhỏ khơi ngòi

Tà áo mới cũng say mùi gió nước

Rặng mi dài xao động ánh dương vui.



Thiêng liêng quá, những chiều không dám nói

Những tay e, những đầu ngượng cúi mau

Chim giữa nắng sao mà kêu đến chói !

Ôi vô cùng trong một phút nhìn nhau.

VietDoll
03-13-2004, 12:12 PM
Tình Thứ Nhất

Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất

Anh cho em, kèm với một lá thư

Em không lấy, và tình anh đã mất

Tình đã cho không lấy lại bao giờ.

Thư thì mỏng như suốt đời mộng ảo

Tình thì buồn như tất cả chia ly

Giấy phong kỹ mang thầm trong túi áo

Mãi trăm lần viết lại mới đưa đi.

Lòng e thẹn cũng theo tờ vụng dại

Tới bên em, chờ đợi mãi không về

Em đã xé lòng non cùng giấy mới

Mây đầy trời hôm ấy phủ sơn khê.

Cũng may mắn, lòng anh còn trẻ quá

Máu mùa xuân chưa nở hết bông hoa

Vườn mưa gió còn nghe chim rộn rã

Ai lại còn yêu, bông lựu, bông trà.

Nhưng giây phút dầu say hoa bướm thắm

Đã nghìn lần anh bắt được anh mơ

Đôi mắt sợ chẳng bao giờ dám ngắm

Đôi tay yêu không được nắm bao giờ.

Anh vẫn tưởng chuyện đùa khi tuổi nhỏ

Có ai ngỡ lòng vỡ đã từ bao !

Mắt không ướt, nhưng bao hàng lệ rỏ

Len tỉ tê thầm trộm chảy quay vào.

Hoa thứ nhất có một mùi trinh bạch

Xuân đầu mùa trong sạch vẻ đơn sơ

Hương mới thấm bền ghi như thiết thạch

Sương nguyên tiêu, trời đất cũng chung mờ.

Tờ lá thắm đã lạc dòng u uất

Ánh mai soi cũng pha nhạt màu ôi

Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất

Anh cho em, nên anh đã mất rồi.

VietDoll
03-13-2004, 12:13 PM
Thở Than

Tôi là một kẻ điên cuồng

Yêu những ái tình ngây dại.

Tôi cứ bắt lòng tôi đau đớn mãi,

Đau vô duyên, đau không để làm gì.

Ôi! tình si

Không có một giờ yên ổn!

Nếu bỏ được trái lòng cho gió cuốn,

Đem vứt đi, như là trái chua cay!

Nếu một chiều có thể rải tung bay

Tất cả linh hồn thổn thức!

Nhưng mỗi lần đưa tay lên nén ngực,

Lại nghe tình nhiều hơn số ngón tay

Với mi kia, mắt nọ, với môi này,

Với chuỗi tên người liên tiếp...

Yêu với mến! mến và yêu! tiếng điệp

Của khúc ca nào vừa cắt, vừa sảy

Lòng tôi lạnh lẽo đêm nay,

Theo một con đường mấy nẻo.

Và đêm nay, lòng tôi lạnh lẽo...

Như sáng trăng trên mặt nước thu lờ.

Tôi là một kẻ bơ vơ

Yêu những ái tình quạnh quẽ.

VietDoll
03-13-2004, 12:13 PM
Sương Mờ

Sương lan mờ, bờ sông tưởng gần nhau,

Sương lan mờ, và hồn tôi nghe đau.

Sương bạc lấp cả một trời trắng sữa,

Sương mông lung như giữa khoảng giang hà.

Mắt tuy mở mà lòng không thấy nữa,

Hồn lạc rồi, không biết ngõ nào ra.

Sương lan mờ, cây gần cũng như xa;

Sương lan bay, ngày đứng cũng như tà.

Những sao cũ chưa sáng bừng trở lại,

Trong đêm tăm đi mãi biết nngừng đâu ?

Buồm giữa bạc biết phương mô trở lái,

Tình xa xôi không ai vẽ nên màu.

Sương lan mờ, bờ sông tưởng gần nhau,

Sương lan mờ, và hồn tôi nghe đau.

VietDoll
03-13-2004, 12:14 PM
Nguyện

Nguyện miếng ngon đừng vắng bóng em

Nguyện cảnh đẹp có em bên cạnh

Nguyện tâm hồn như chim chắp cánh

Nguyện xương thịt như cây liền cành.

Tiếc lúc trăng vàng soi bóng chiếc

Khổ thì hoa nở một mình anh

Nguyện xin trời đất làm hai bản

Những lúc xa nhau vẫn vẹn hình.

Nguyện anh là nôi của trời xanh

Nguyện ru em mây lành vạn đóa

Nguyện em như đèn soi tỏ dạ

Nguyện anh là tất cả năm canh....

VietDoll
03-13-2004, 12:15 PM
Huyền Diệu

"Les parfums, les couleurs et les sons se répondent ..."

Này lắng nghe em khúc nhạc thơm

Say người như rượu tối tân hôn;

Như hương thấm tận qua xương tủy,

Âm điệu, thần tiên, thấm tận hồn.

Hãy tự buông cho khúc nhạc hường

Dẫn vào thế giới của Du Dương:

Ngừng hơi thở lại, xem trong ấy

Hiển hiện hoa và phảng phất hương...

Hãy nghe lẫn lộn ghé bên tai

Giọng suối, lời chim, tiếng khóc người.

Hãy uống thơ tan trong khúc nhạc

Ngọt ngào kêu gọi thuở xa khơi.

Rồi khi khúc nhạc đã ngừng im

Hãy vẫn ngừng hơi nghe trái tim

Còn cứ run hoài, như chiếc lá

Sau khi trận gió đã im lìm.

VietDoll
03-13-2004, 12:15 PM
Giục Giã

Mau với chứ, vội vàng lên với chứ!

Em, em ơi, tình non đã già rồi

Con chim hồng, trái tim nhỏ của tôi

Mau với chứ ! Thời gian không đứng đợi.

Tình thổi gió, màu yêu lên phấp phới

Nhưng đôi ngày, tình mới đã thành xưa,

Nắng mọc chưa tin, hoa mọc không ngờ,

Tình yêu đến, tình yêu đi ai biết !

Trong gặp gỡ đã có mầm ly biệt :

Những vườn xưa, nay đoạn tuyệt dấu hài

Gấp đi em, anh rất sợ ngày mai

Đời trôi chảy, lòng ta không vĩnh viễn.

Vừa xịch gối chăn, mộng vàng tan biến

Dung nhan xê động, sắc đẹp tan tành.

Vàng son đương lộng lẫy buổi chiều xanh

Quay mặt lại: cả lầu chiều đã vỡ.

Vì chút mây đi, theo làn vút gió

Biết thế nào mà chậm rãi, em ơi ?

Sớm nay, sương xê xích cả chân trời

Giục hồng nhạn thiên di về cõi bắc.

Ai nói trước lòng anh không phản trắc,

Mà lòng em, sao lại chắc trơ trơ ?

Hái một mùa hoa lá thuở măng tơ

Đốt muôn nến sánh mặt trời chói lọi.

Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối,

Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm.

Em vui đi, răng nở ánh trăng rằm,

Anh hút nhụy của mỗi giờ tình tự.



Mau với chứ ! Vội vàng lên với chứ !

Em, em ơi ! Tình non sắp già rồi...

VietDoll
03-13-2004, 12:16 PM
Chỉ Ở Lòng Ta

Chỉ là gió, nhưng lòng tôi thả bướm

Thêm phất phơ cho hơi thở vừa hiền

Chỉ là trăng, nhưng tôi thấy thần tiên

Như tuyệt diệu: bởi hồn tôi xanh quá

Và người ấy vẫn như bao kẻ lạ

Cũng sắc hương, là lụa, cũng dung nhan

Chỉ là tình; nhưng tôi rất mê man

Gồm vũ trụ gửi nơi hình cẩm thạch

Cuộc đời cũng đìu hiu như dặm khách

Mà tình yêu như quán trọ bên đường

Mái tranh tàng đỡ rét một đêm sương

Vò nước lã mát xoàng đôi buổi nắng

Nhà quê kiểng có đâu cơm gạo trắng

Thân lữ cô, đừng giận quán tranh nghèo

Ta chỉ giàu những của sẵn mang theo

Giữa hiu quạnh, được nghỉ nhờ đã quý

Thiên đường cũng ở trong rương hành lý

Muốn say sưa, phải đem sẵn rượu nồng

Muốn êm đềm, phải có sẵn gối bông

Muốn mơ mộng, phải sẵn trầm, sẵn nhạc

Tôi vốn biết cuộc đời thường đạm bạc

Nên mang theo từng suối rượu, nguồn tình

Đem mến yêu làm cho cảnh thêm xinh

Cứ phong nhã để cho người bớt tục

Để lây lửa chuyển những lòng giá đúc

Phải ấm lên vì bắt chước tôi nồng

Để bừng tia trong những mắt tê đông

Và gợi nhịp khiến hồn lười phải thức

Để giục tiếng chim của niềm rạo rực

Để thay cánh rụng của nỗi phai tàn

Để tươi cười mà âu yếm nhân gian

Tôi có sẵn một mặt trời giữa ngực...

VietDoll
03-13-2004, 12:17 PM
Ðánh Em Ðau

Có khi vò một cành hoa

Bỗng lên hương mới như là đậm sâu.

Anh không vò nát em đâu

Nhưng anh có lúc đánh rầu lòng em

Muốn cho em khổ, em phiền,

Đánh đau em để bắt đền sầu anh.

VietDoll
03-13-2004, 12:18 PM
Ða Tình

Nghìn buổi sáng, bình minh se chỉ thắm

Đem lòng tôi ràng rịt với xuân tươi

Thuở xưa kia là con của mặt trời

Tôi có lửa ở trong mình nắng đọng

Đời muốn chữa cho tôi lành bệnh sống

Đem tuyết sương lời lẽ buốt vào gan

Tuyết sương mòn, băng giá phải trôi tan

Tôi là lửa chẳng bao giờ biết nguội

Tôi đã yêu từ khi chưa có tuổi

Lúc chưa sinh, vơ vẩn giữa vòng đời

Tôi đã yêu khi đã hết tuổi rồi

Không xương vóc, chỉ huyền hồ bóng dáng

Vào đêm tối, tôi sẽ làm đuốc sáng

Rọi u minh tỏ rạng ánh hồn sâu

Đến ru thơ bao kẻ hãy buồn đau

Tìm ấp mộng những hồn sầu rã mục

Hồn đông thế, tôi sợ gì cô độc!

Ma với nhau thì ôm ấp cùng nhau

Chuyện yêu đương bấy giờ đã hết đâu

Niềm tâm sự vẫn còn như thuở sống

Trong cõi lạnh lan đi bao ấm nóng

Giữa hồn thường thắm thiết một ma thơ

Đem nhớ nhung an ủi dưới trăng mờ

Và trong gió phất phơ đi có bạn

Kẻ đa tình không cần đủ thịt da

Khi chết rồi, thì tôi sẽ yêu ma...

VietDoll
03-13-2004, 12:18 PM
Chiều

Hôm nay trời nhẹ lên cao,

Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn...

Lá hồng rơi lặng ngỏ thuôn

Sương trinh rơi kín từ nguồn yêu thương.

Phất phơ hồn của bông hường,

Trong hơi phiêu bạt còn vương má hồng.

Nghe chừng gió ý qua sông,

E bên lau lách thuyền không vắng bờ

Không gian như có dây tơ

Bước đi sẽ đứt động hờ sẽ tiêu

Êm êm chiều ngẩn ngơ chiều

Lòng không sao cả, hiu hiu khẽ buồn.

VietDoll
03-13-2004, 12:19 PM
Chén Nước

Em cho anh chén nước

Anh biến thành rượu nho

Rượu triền miên mộng ước,

Rượu nồng nàn thơm tho.

Cái men trong mắt em

Anh để vào chén nước

Hương hơi thở của mình

Đã hóa thành rượu chuốc.

Anh thêm vào chén nước

Rượu cất của hồn anh,

Rượu cười sao lấp lánh

Như ánh mắt trời xanh.

Ôi! Chén rượu ân tình

Từ bình minh sự sống

Rót mãi tới vô cùng

Của cuộc đời lồng lộng.

Anh lại nâng chén nước

Mời em nhắp môi cho

Em ơi, đừng uống hết

Kẻo say chết bay giờ.

VietDoll
03-13-2004, 12:19 PM
Hôn

Trời ơi, ôm lấy say sưa

Mặt khao khát mặt, lòng mơ ước lòng

Hôn em nước mắt chảy ròng

Em ơi như ngọn đèn chong vẫn chờ.

Em hôn anh suốt một giờ,

Anh hôn em mấy cho vừa lòng đau.

Sao mà chia cách giữa xa nhau

Để cho tháng thảm ngày sầu thế em?

Chao ôi mãi mãi mất tìm,

Thấy rồi sung sướng ta đem nhau về.

Hôn em ngàn thuở chưa nê.

Ấp yêu xương thịt, gắn kề tâm linh.

Chiêm bao mà chẳng mơ lòng,

Rõ ràng chân thật như trong cuộc đời.

thuylam
05-07-2004, 12:19 AM
:o