PDA

View Full Version : lưu niệm một bức chơn dung từ mẫu


thuylam
03-18-2004, 12:29 AM
LƯU lại nơi đây một tấm hình
NIỆM tình mẫu tứ đức ân sinh
MỘT lòng luyến yiếc càng thương mến
BỨC ảnh nhìn qua rất cảm tình
CHƠN mạo oai nghiêm đầy đức hạnh
DUNG nhan đĩnh đạt tánh quang minh
TỪ bi bác ái càng cao quý
MẪU tử hiếu ân phải vẹn gìn

thuylam
04-11-2004, 10:35 PM
Tôi đã gặp trên đường tị nạn,
Những con người xơ xác tang thương,
Cùng chung phận mất quê hương,
Mà sao trăm nỗi đoạn trường khác nhau.

Tôi đã gặp,
Một em bé,
Đứng thảm thương khóc mẹ,
Vì không may,
Lọt vào tay,
Lũ quỉ bể vô thường,
Rồi vùi thây dưới sóng nước đại dương,
Bỏ bé bơ vơ trên bước đường biệt xứ.

Tôi đã gặp,
Cô gái ấy,
Đẹp như tranh huyền sử,
Dở khóc dở cười,
Cho đời trinh nữ mất rồi,
Than ơi, chiếc áo học trò,
Trong trắng vô ngần,
Đã bị lũ đười ươi,
Dã man bôi bẩn,

Tôi đã gặp,
Bà mẹ nước mắt tuôn lả chả,
Mẹ nghẹn ngào kể lại,
Những ngày qua,
Giữa biển cả bao la,
Con thuyền như chiếc lá.
Không nước không cơm, mẹ con cùng chết lả,
Con tắt thở,
Khi mẹ đã đói lả thân tàn,
Bừng tỉnh dậy, đau đớn xé tâm can,
Mẹ ngất lịm nhìn xác con,
Trôi bềnh bồng trên sông.

Tôi đã gặp,
Những cụ già,
Chiều chiều, ngồi nhìn ra đaị dương,
Rưng rưng nước mắt,
Nhớ về quê hương yêu dấu,
Ôi mảnh đất cắt rốn chôn nhau,
Nay còn đâu,
Nắm xương tàn,
Chắc sẽ phơi màu trên xứ lạ.

Tôi đã gặp,
Những bàn tay run rẩy,
Đón lấy phong thơ mà ngày tháng mong chờ.
Lòng phập phồng lo sợ, tay run khẽ mở,
Nhắn tin dữ từ quê nhà,
Rồi lệ nhòa đôi mắt.

Tôi đã gặp,
Những nét mặt khô cằn,
Lạnh lùng, đểu cáng,
Giữa đám trẻ tuổi vẫn còn ngây thơ,
Tôi đã gặp ,
Những thanh niên tràn trề nhựa sống,
Tự giết đời mình bằng hình bóng xa hoa,
Hỡi những người con gái,
Huỷ hoại kiếp hoa,
Vì một phút mê chơi nhẹ dạ.

Tôi cũng đã gặp,
Những nhà trí thức,
Mặt trắng, cằm trơn,
Bán rẻ linh hồn,
Vì manh áo hạt cơm,
Để tiếng chê cười,
Cho cuộc đời hậu thế.

Tôi cũng đã gặp,
Những người huênh hoang khoác lác,
Vui mừng trên đổ nát của quê hương,
Cười vui trên đau thương của đồng bào,
Tim đá, mặt chai,
Nhìn cảnh lệ trào mà ánh mắt trâng tráo,
Giả mù, câm, điếc,
Trước lời khóc than của người cùng khổ.
Xin người đừng cố tình nhắm mắt,
Đừng lạnh lùng quay mặt nghoảnh đầu,
Dân ta còn lắm khổ đau,
Quê hương còn lắm thảm sầu điêu linh.
Đừng ích kỉ riêng mình hưởng thụ,
Có khác gì một lũ vô tri,
Hãy ngồi suy ngĩ lại đi,
Có nên đóng góp chút gì cho quê ???

thuylam
04-13-2004, 12:59 AM
Lại bắt đầu từ những trang giấy trắng
Lại ngọn đèn, màu mực những câu thơ
Lại nhịp đập bắt đầu, tim rạo rực
Trước biết bao nao nức với mong chờ

Một con tàu chuyển bánh ngoài ga
Làn nước mới, trời xanh và mây trắng
Ngôn non mướt, bãi cát vàng đầy nắng
Như chưa hề có mùa lũ đi qua.

Như chưa hề có nỗi đau xưa
Lòng thanh thản trong tình yêu ngày mới.
Một quá khứ ra đi cùng gió thổi
Thời gian trôi, kí ức sẽ phai nhoà.

Những mùa sen, mùa phượng đã xa
Trên khắp nẻo lại bắt đầu mùa cúc
Rồi hoa đào lại tươi hồng nô nức
Như chưa hề biết đến tàn phai.

Tay trong tay tôi đã bên người
Tôi chẳng nói điều chi về vĩnh viễn
Vì mỗi sáng khi mặt trời hiển hiện
Là một ngày tôi lại bắt đầu yêu.

tweety
04-20-2004, 05:32 AM
Đường Một Chiều


Thi Sĩ: Đặng Hiền
thơ/lời: 11

Tôi đã quen với những con đường một chiều
Kể cả tình yêu
Thường rất an toàn...

Tôi lang thang cùng gió
Đêm tha hồ ngủ mớ
Gần như giấc mơ thầm kín
Gần như hạnh phúc
Mấy ly cà phê không đánh thức được mình
Nắng làm nám mặt
Nắng tối tăm mắt ngó
Mặc mưa từ biển khơi
Gió chướng từ ngày cũ

Bỗng dưng em đi ngược
Mùa chớm lạnh
Đường một chiều
Hết còn vui...

tweety
04-20-2004, 12:40 PM
thương tưởng mẹ cha


Thi Sĩ: lâm ngọc thúy


chín tháng cưu mang nổi dạ này
lòng con ơn khắc phút thiêng liêng
mẹ ơi con nhớ lời mẹ dạy
nguyện trọn một đời con khắc ghi
công ơn nuôi dưởng hơn trời bể
tình mẹ thương con luôn khắc ghi
nhớ một ngày nào cha bồng ẫm
mà giờ này cha đã khuất xa lìa
mẹ cha như thể núi sông
ơn này con khắc trọn đời không quên
******************************************
sis thuylam nè anh EGEO ơi